Giữ chồng – Phần 1

Tám giờ tối, chị kêu cửa bảo đi cùng chị có việc hệ trọng. Nghe giọng nói run run nhưng quả quyết của chị, tôi không dám hỏi nhưng lờ mờ cảm nhận là chị chở tôi đến nhà người đàn bà ấy. Tôi với chị thân nhau cả chục năm nay, đến mức thổ lộ hết với nhau mọi niềm sâu kín của cuộc sống riêng tư. Tôi biết gần một năm rồi , chồng chị theo một người đàn bà khác, nghe nói là đẹp hơn chị nhiều, lại yêu chồng chị với tất cả tình yêu  mà một người đàn bà có được.
Dọc đường, tôi im lặng nghĩ cách đối phó nếu chị đánh ghen. Nếu xảy ra điều đó, tôi chỉ có một cách là can ngăn cho  bằng được. Đến trước mặt một căn nhà khang trang nằm trên con đường Nguyễn Chí Thanh, chị bảo tôi bấm chuông rồi giữ xe dùm chị. Một người mẹ quý phái vừa hé cửa, chị đã lách vào làm bà cụ đứng sững lại. Tự tay chị kéo cái cửa cho rộng ra rồi mới lễ phép:
Cháu xin lỗi bà. Cháu đến kêu anh Mười là chồng cháu về.
Bà cụ nhỏ nhẹ:
Đâu có anh mười nào ở đây?..
Xe của ảnh đây. Bà đừng giấu cháu.
Tôi vừa nhìn thấy chiếc xe máy của anh Mười dựng ở góc phòng khách là chị đã thoăn thoắt lên lầu, y như là chị đã thành thuộc căn nhà này. Tôi nghe tiếng gõ cửa, lúc đầu thì chầm chậm ba tiếng một, lát sau, cũng ba tiếng một nhưng có nhanh hơn tí chút. Rồi tiếng chị nhẹ nhàng:
Anh Mười ơi, xuống chở em về.
Chị gọi thêm mấy lần nữa nhưng không có tiếng trả lời. Chị lặng lẽ xuống lầu, cuối đầu chào bà cụ rồi giục tôi chở chị về vì chị run quá, không chạy xe được.
Về đến nhà tôi, chị nằm vật xuống giường, khóc nức nở.
Lâu lắm chị mới nói:
Chị làm vậy là để cho anh mười và cô ta thấy rằng chị biết tất cả chứ mặt mũi nào mà ảnh xuống chở chị về.
Tôi khâm phục trước sự kìm nén của chị:
Anh mười là một cán bộ có trọng trách, lại hiền lành, giản dị. Anh không bia rượu, không hút thuốc lá và tránh mọi cuộc mời mọc nhà hàng, quán nhậu. Hai vợ chồng làm việc ở hai cơ quan khác nhau nhưng hết giờ, bao giờ anh Mười cũng về trước, ra chợ mua thức ăn về nấu nướng cho vợ và đứa con gái duy nhất. Mấy lần chị đề nghị với anh mướn người giúp việc nhưng anh không chịu. Anh Mười là người đi kháng chiến lâu năm, quen chịu khổ và cần kiệm. Chị lại là một nữ sinh Sài Gòn xưa, gia đình khá giả và nề nếp. Họ gặp nhau khi cùng công tác tại phường, hồi mới giải phóng. Anh đã có một đời vợ nhưng những ngày anh ở bưng biền, vợ anh lại có con riêng với người khác ở vùng quê tạm chiến. Chị là con gái tân, có chênh lệch tuổi tác nhưng họ thương nhau. Tôi tin vào sự bền vững của tình yêu ấy nhưng mỗi lần đến nhà anh chị Mười, tôi thấy có một cái gì đó không ổn. Ấy là đi làm về, chị nằm võng đọc sách báo hay học ngoại ngữ anh thì lúi húi trong bếp. Nhà thì rộng rãi, mấy tầng lầu (thuê của Nhà Nước) nhưng quá tuềnh toàng, phòng ngủ hai vợ chồng chị có tấm ván gỗ dày, đêm nào nóng chị ngủ luôn trên võng. Chị cũng hầu như không sắm sửa gì cho anh, ngoài mấy bộ đồ đi làm. Tôi từng nói với chị, nửa đùa nửa thật:
Phương Hà – Phụ Nữ Thứ 7 – Cơ Quan Của Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – số 48(148) – Năm 1993

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *