Trang bị cho con vào đời: Mẹ truyền cho con cả một di sản tinh thần – Phần 2

Còn bà mẹ thương con “vừa đủ” thì như thế nào?
Trước hết, bà hiểu được nhu cầu của con mình. Bản năng làm mẹ đủ khiến cho bà hiểu rằng, trong lúc cơ thể đứa con cần sữa và những chăm sóc khác, thì tinh thần nó cũng cần một số điều kiện để phát triển. Không phải sự thỏa mãn nhu cầu ăn uống đóng vai trò căn bản nơi trẻ sơ sinh, như người ta thường nghĩ “Trẻ sơ sinh cần sự gần gũi thân cận, cần được nằm kề sát vào mẹ, được bồng bế, nó cần điều đó hơn cần sữa”. Sự gắn bó, quyến luyến, là một khuynh hướng sơ đẳng bẩm sinh, chiếm ưu tiên hàng đầu nơi trẻ em. Thiếu sự bồng bế âu yếm, nhiều xáo trộn tâm lý xảy ra nơi đứa bé, nghiêm trọng không kém sự thiếu ăn. Trẻ sợ hãi khi mẹ rời nó, dù đã no, nó vẫn khóc thét lên.Winnicott diễn tả kinh nghiệm xa cách mẹ như sau: “Đứa bé nuôi tại viện, dù có đầy đủ thức ăn, vẫn có cảm giác hụt chân, té hoài, vì không được bồng, không được đeo dính vào một cái gì chắc chắn, ấm áp. Cảm giác đó lởn vởn, làm đứa bé đau đường ruột, sốt, bỏ ăn…”. Tấm lòng người mẹ có thể trực giác được điều mà các nhà tâm lý trẻ em khẳng định: “Sự gắn bó với bà mẹ là một nhu cầu căn bản, bức thiết như sự đói khát”.
II.Vai trò giáo dục xã-hội-tính bởi người mẹ
Sự giáo dục xã-hội-tính (quan tâm đến người khác) khởi đầu bằng những động tác nhỏ như cái nhìn và nụ cười. Từ tuần thứ 3, trẻ bị thu hút bởi cái nhìn. Tuần thứ tư, đứa bé theo dõi người và đồ vật bằng cái nhìn. Sự tiếp xúc bằng đôi mắt tùy thuộc ở bầu không khí giữa mẹ và con. Khi cho bú mà mẹ nhìn con, con có thể quên bú mà nhìn vào mắt mẹ. Có những bà mẹ trốn cái nhìn đó, vì không có thời giờ, hoặc vì không thích đứa bé. Lúc đó bé sẽ không nhìn nữa. Bé sẽ thiếu cái nhìn như kinh nghiệm tiếp xúc đầu tiên.
Sau cái nhìn là nụ cười. Từ tuần thứ 2, bé có thể cười, đó chỉ là phản ứng của các cơ ở mặt, bị kích động bởi cái nhìn, tiếng nói, và sự vuốt ve. “Nụ cười bắt chước” xuất hiện lúc ba tháng, khi người khác cười với bé. Trẻ cũng có thể cười vì dễ chịu, vì thích nhìn thấy vầng trán và cặp mắt của người khác. Dần dần về sau, nụ cười là một cử chỉ trao đổi, truyền thông, trong một quan hệ cho và nhận.
Tiến sĩ tâm lý Tô Thị Ánh – Phụ Nữ Thứ 7 – Cơ Quan Của Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh – số 68(168) – Năm 1993

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *