Vì đâu nên nỗi – Phần 2

Lần này là lần thứ 3 vì quá sức chịu đựng. Hiện tôi rất muốn quay về vì thương nhớ con quay quắt nhưng quá sợ cô ấy hành hung. Nếu cô ấy chấm dứt thói hung hãn, đánh chồng, đánh con dã man và phải để tôi tự do đi vẽ….thì tôi sẵn sàng trở về. Gía như cô ấy đi làm việc để biết quí trọng đồng tiền làm ra.
Lời người vợ (chị N.T.L.M):
Tôi vốn là y sĩ, làm việc tại bệnh viện Nhi Đồng II, sau đó, nghỉ việc do giảm biên chế. Tình cờ, một lần ghé xem triển lãm tranh, tôi đã gặp anh ấy (họa sĩ K.T.Đ). Anh làm quen. Sau đó, tôi về sống chung với anh như vợ chồng, dù chưa hiểu hết về anh.
Khi tôi hiểu ra thì đã quá muộn! Anh là một người đàn ông có quan hệ "bồ bịch" với nhiều người. Tôi đã từng lục ra và đốt hơn 100 tấm ảnh anh chụp chung với các "cô". Tôi là người miền Nam thẳng tính. Vì vậy, khi về sống chung với anh, dù có bị khó chịu vì sự khác biệt tính cách, tôi đã cố chấp nhận….Thế nhưng, anh thật quá đáng. Anh gia trưởng và hẹp hòi vô cùng. Ăn cơm cũng phải đợi anh về, dù đã quá muộn. Chưa bao giờ tôi ngửa tay xin tiền khi anh bán được tranh. Mỗi ngày anh chỉ "phát" cho tôi 5000 đồng tiền chợ. Khi tôi than hết gạo, bột mì thì anh chỉ đưa đủ số tiền mua ngần ấy thứ.
Có lần tôi đã lặn lội ra tận ngoài Bắc – quê anh để tìm hiểu kỹ về anh. Anh, chị ruột của anh nói rằng "ông này dại gái lắm!". Qủa thật, khi về sống với anh, chúng tôi ở một căn phòng tại quận Tân Bình, nhưng nghe lời "bồ nhí" anh đã bán căn phòng ấy để đi mua căn phòng mà chúng tôi hiện đang sống, đặng được gần cô ta (phòng đối diện)! Tôi thực sự không chịu đựng nổi, mỗi khi mở cửa ra trông thấy căn phòng ấy. Nghĩ đến việc mọi tài sản quí giá, anh đều gửi sang phòng cô ấy là tôi "điên" lên, cãi vã….Có bao nhiêu tiền anh đều "bao gái" hết. Có lần anh bỏ hai mẹ con đói hơn một tuần lễ, không phát tiền.
Thu Hà và Vũ Vân – phụ nữ thứ bảy – hội liên hiệp phụ nữ thành phố Hồ Chí Minh – số 64 (164) – năm 1993

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *