Không phải là phụ nữ!

Anh là một nhạc sĩ nổi tiếng. Chị là ca sĩ nổi tiếng không kém chồng đồng thời là giảng viên của một trường  đại học âm nhạc. Học chung, làm việc chung trong một môi trường, họ về với nhau ai cũng tưởng họ sẽ hạnh phúc lâu bền. Vậy mà…
Có lẽ bắt đầu cũng chỉ là những chuyện vặt vãnh – vặt vãnh như những mẫu đối thoại dưới đây:
Em ơi!, sao không có một giọt nước nào trong bình trà, trong phích và cả trong tủ lạnh?
Ủa! hết nước uống rồi à? Em mới đun nước uống ngày hôm kia mà!
Mới ngày hôm kia! Trời ơi! Em nói vậy mà nghe được !
Thôi anh chịu khó chạy qua hang xóm xin đỡ tách nước mà uống. Mấy hôm nay em bận quá nên quên đun đó thôi.
Hương ơi, sao em lại để con đi học mang đôi dép mà một chiếc xanh một chiếc trắng, áo đứt tung cả nút, quần thì xổ gấu thể kia?
Con nó đứt dép em biết rồi nhưng bận quá nên quên bẵng đi chưa mua dép mới. Quần áo thì chưa khâu kịp. Mà em cũng chẳng rảnh đâu để khâu.
Nhà cửa dơ bẩn quá, đâu đâu cũng ngập ngụa bụi rác. Đồ đạc thù tung hê bừa bộn. Nhà cầu bước vào là muốn nôn. Quần áo bẩn chất đống cao có ngọn. Trời ơi! Em phải dọn dẹp bớt đi chứ!
Lúc nào cũng ca cẩm! Anh có giỏi thì dọn đi. Em bận bịu bao nhiêu là chuyện: tập tành, biểu diễn, tiệc tùng… Em là vợ chớ có phải là con hầu của cha con anh đâu!
Khổ quá! Anh đã phải è cổ ra mà dọn bao nhiêu lần rồi. Em là đàn bà, phải để mắt tới một chút chứ!
Trời ạ! Nam nữ bình đẳng mà anh!
Cả tuần lễ nay rồi, cứ sáng ra ăn phở quán Cây Trúc, trưa đến ăn cơm quán bà Cả, chiều về ăn mì quán ông Tàu, nửa đêm đói lại tọng vào mấy cái bánh giò. Anh không chịu nổi cái cảnh cơm hàng cháo chợ vừa tốn kém vừa không bảo đảm sức khỏe. Em phải tính toán thu xếp thế nào để đi chợ nấu ăn ở nhà chứ. Anh thèm một bữa cơm gia đình…
Em không có thời gian. Bày ra chợ búa, rồi nấu nướng, rồi dọn rửa chén bát… có mà hết hơi! Mệt lắm! Để thời gian làm việc, đi chơi, thích hơn!
Những cuộc đối thoại như thế cứ lặp đi lặp lại nhiều lần, cho đến một hôm anh rầu rầu nói với chị :
Anh thấy em không có khả năng làm phụ nữ. Hay nói đúng hơn là em không muốn làm phụ nữ. Mà anh thì không thể sống chung đời sống  vợ chồng với một người đàn ông. Có lẽ mình nên chia tay. Anh đã hết sức chịu đựng.
Anh dám nói tôi không phải là phụ nữ à? Bao nhiêu thằng đàn ông đang chết mê chết mệt chạy theo tôi van xin tình yêu. Được rồi! Ly hôn thì ly hôn. Tôi không cần. Để thử xem anh sẽ tìm thấy một người phụ nữ cỡ nào cho biết. 
Họ đã ly hôn như vậy đấy, nhanh gọn và bất ngờ ngoài sự tưởng tượng của bè bạn, họ hàng, đồng nghiệp. Chị dễ dàng đồng ý giao con cho anh nuôi để rảnh tay rảnh chân mà vui bạn vui bè. Thằng bé sáu tuổi nhớ mẹ thỉnh thoảng lại ôm lấy bố mà hỏi:
Bớ ơi! Sao bố lại bảo mẹ không phải là phụ nữ để mẹ giận mẹ bỏ đi, bỏ luôn cả con?
Anh thở dài:
Lẽ ra bố không nên nói thế. Nhưng quả thực mẹ không phải phụ nữ…
Ở đâu đó, trong những cuộc vui, chị vẫn tự hào: “Ta là một phụ nữ tài năng, xinh đẹp và quyến rũ”…
Ai đúng, ai sai nhỉ?!
Nguyễn Diễm – Phụ Nữ Thứ 7 – Cơ Quan Của Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Tp.Hồ Chí Minh –  số 62(162) – Năm 1993

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *