Hoa hậu của tôi và…

Ở khu tập thể D.C có hai gia đình ở cùng một tầng nhà, là gia đình ông M và gia đình ông T. Ông M là cán bộ ở một ban của trung ương Đảng, ông T là nhà khoa học rất có uy tín trong lĩnh vực điện tử, tin học. Cả hai đều đã ngấp nghé chờ ngày nhận sổ hưu. Một buổi tối, ông M ngồi trên một chiếc ghế tựa, mải mê xem những cô gái mặt hoa da phấn, thân thể cân đối nõn nà, nói năng khôn ngoan, đi lại uyển chuyển nhẹ nhàng. Trình diễn mặc quần áo dài xong các cô gái chuyển sang trình diễn mặc quần áo tắm. Chiếc ghế ông M xếp sẵn cho vợ ở bên cạnh vẫn bỏ trống. Ông sốt ruột gọi: Bà nó làm gì lâu thế? Bà M dịu dàng trả lời. Thì ông cứ xem đi mà. Tôi còn bận một lúc nửa. Bà nói thế, nhưng ông biết cả buổi tối nay bà không còn thời gian để ra ngồi xem ti vi. Bất giác ông M bùi ngùi thương vợ. Hồi đánh Pháp, cưới nhau được mấy ngày thì ông M, đi bộ đội. Sau hòa bình năm 1954 bộ đội mới có chế độ nghỉ phép hàng năm. Mỗi năm vợ chồng ở với nhau được đúng mười ngày. Bà M lúc đồng lúc chợ, một mình nuôi ba đứa con khôn lớn. Mỗi lần về phép, chẳng những ông M không mang được gì về cho vợ con, khi ông đi bà còn phải giúi vào tay ông dăm bảy đồng để “bố nó uống nước dọc đường”. Mãi tới sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông M mới có điều kiện “gom” cả gia đình về đây. Từ hôm ông M rục rịch nghỉ hưu, bà M đã ngấm ngầm sắm đôi quang gánh chuẩn bị đi chợ, kiếm thêm chút ít bù vào số lương hưu của ông để mức sống trong gia đình đỡ bị hụt hẫng quá nhiều. Ông M ngồi trầm ngâm nghĩ ngợi, trên màn ảnh chiếu những gì ông không để ý. Rồi ông bỏ xem tivi, vào giường, ngồi xuống cạnh bà. Bà làm gì, tôi làm đỡ với – ông nói. Bà lắc đầu. Ông cứ ra xem đi, cho đầu óc thoải mái! Tôi cũng xong ngay bây giờ mà. Thấy ông M vẫn ngồi im, bà M đẩy nhẹ vai chồng giục. Ra xem đi! Ông M không ra xem tivi, mà bất chợt ôm lấy bà M hôn mãi lên gương mặt đã bắt đầu nhăn nheo của vợ. Ông xúc động nói. Bà mới là hoa hậu của tôi!
Hộp thư
Tòa soạn Báo Phụ nữ Hà Nội đã nhận được đơn khiếu nại của bà Trần Thị Mão, vợ liệt sĩ, ở thôn Thùy Lĩnh, xã Lĩnh Nam (huyện Thanh Trì) về việc con trai bà là chiến sĩ công an Nguyễn Văn Ninh trong khi thi hành nhiệm vụ đã bị lái xe Đặng Võ Tuyết (Công ty vận tải Bộ xây dựng) đâm xe chết tại chỗ. Trong vụ này có nhiều uẩn khúc khiến con bà không được truy nhận liệt sĩ. Chúng tôi đã chuyển đơn của bà đến ban giám đốc Sở Công an Hà Nội nghiên cứu giải quyết. Tòa soạn Báo Phụ nữ Hà Nội đã nhận được đơn, thư cùng những giấy tờ của hội cha mẹ học sinh trường phổ thông cơ sở Thịnh Hào, Đống Đa phản ánh về những hiện tượng tiêu cực ở nhà trường .Về sự việc này chúng tôi có công văn chuyển tới cơ quan có trách nhiệm giải quyết.
Kết quả bài “Hai nạn nhân của một sự lừa đảo”.
Ngày 18/6/1991, Tòa soạn đã nhận được công văn số 1373/TC và quyết định số 221/TC-QĐ trả lời Tổng biên tập báo phụ nữ Hà Nội về bài báo nói trên như sau: Thi hành kỷ luật cảnh cáo đối với anh Hoàn Xuân Quyến vì đã vi phạm đạo đức cán bộ, thiếu trung thực trong quan hệ hôn nhân. Ý thức tổ chức kỷ luật kém, thái độ tiếp thu phê bình chưa tốt. Những vi phạm trên giảm uy tín của người cán bộ và ảnh hưởng đến công tác của đơn vị. Công văn số 1373/TC còn ghi rõ: “Giám đốc Trung tâm dân số đã đình chỉ việc nghiên cứu sinh và thôi chức tổ trường nghiên cứu của anh Quyến, điều chuyển đi đơn vị khác đồng thời yêu cầu anh Quyến không được gây ra bất kỳ hành động nào có phương hại đến sức khỏe của chị TB.TH và thai nhi. Cũng trong bài viết trên, đoạn nói về gia đình đồng chí Trần Quốc Hoàn vì sợ xuất khẩu sửa bài, chúng tôi đã để sót một câu như sau: Trên đây là những lời bịa đặt trắng trợn của Hoàng Xuân Quyền. Thành thật xin lỗi gia đình đồng chí Trần Quốc Hoàn và bạn đọc.
Thu Thành
Hoa trinh nữ. Chiều nay Đà Lạt ai tìm ai? Sương mờ vương vấn áng mây trôi. Chàng Hàn Mặc Tử vừa lên núi. Và thác Cam Ry đã sáng ngời! Hồ Than Thở trăng không xuống. Rừng n Ái gió lén thổi. Đưa du khách về quán trọ. Hoa trinh nữ níu vai tôi! Trốn mưa. Nhớ ngày về lại Quy Nhơn. Gặp người bảo tìm cổng trường ngày xưa. Nghiêng nghiêng chiếc nón bài thơ. Phải rồi.. Người ấy, người chờ trăng lên. Bồi hồi tôi định gọi Em! Để ôn lại nụ cười duyên năm nào. Nhưng rồi không hiểu vì sao. Chân tôi mạnh bước rẽ bào trường xưa. Con sóng Vũng Tàu. Phải chăng con sóng Vũng Tàu. Đã thương em gái hái dâu một mình? Hay là sóng đã vô tình. Rủ dâu ra bể nhuộm xanh da trời? Nong tằm giờ để ai nuôi. Để ai thương nhớ ai người hái dâu. Tìm về Bãi trước, Bãi sau. Thùy Vân, Bãi Dứa biết đâu mà tìm. Phật nằm, Chúa cũng đứng im. Mặc cho dâu nổi, rong chìm biển sâu. Biệt tăm em gái hái dâu không về. Hải đăng cùng chớp sao khuya. Có hay dâu bể chia lìa vì đâu? Phải chi con sóng Vũng Tàu. Đừng thương em gái hái dâu một mình.
Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Hà Nội – Số 12 – 1991

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *