Vấn đề đang được quan tâm

Đóng góp phí tổn nuôi con: Tiền ít, tình hết! Một cán bộ thi hành án nói với tôi: “Mình là đàn ông mà còn muốn nổi điên lên khi thấy những ông có điều kiện mà không chịu trợ cấp nuôi con! Chỉ vài ba chục ngàn một tháng, chẳng lẽ cưỡng chế?”. Quả thực, nỗi bức xúc ấy hầu như ở quận nào cũng gặp. Tài Bình Chánh, chị PTT ly hôn, với sự trợ cấp hàng tháng tương đương 15kg cho đứa con 6 tuổi, nhưng kể từ tháng 8/1995 anh NVH không thực hiện. Hơn nửa năm sau, vì con đau nặng chị nộp đơn xin giải quyết, đội thi hành án huyện Bình Chánh báo cho anh NVH biết trách nhiệm. Ngày hôm đó, anh ta đến chỗ chị T làm việc chửi bới, hăm dọa. Nhưng cuối cùng anh ta cũng phải giáo 260.000đ để vợ trị bệnh cho con. Bốn tháng sau, cháu bé bị sốt xuất huyết lại chuẩn bị vô lớp 1, chị T yêu cầu giúp 420.000đ, nhưng anh H chỉ giao 210.000đ. Với ông Trần Văn T ở xã Vĩnh Lộc A, theo án ly hôn từ năm 1982, mỗi tháng ông phải góp phí tổn 100đ cho hai con, nhưng ông không thực hiện. Vì thế mỗi lần góp phí tổn nuôi hai đứa con chung với bà Lâm Thị M đội thi hành án đều phải dùng biện pháp kê biên tài sản, dù chỉ là chiếc xe Honda, máy may hoặc tivi… Hình thức cưỡng chế như trên đã buộc ông T phải góp 500.000đ (tháng 3/91) và 1.450.000đ (tháng 12/94) để nuôi hai đứa con, cho tới hết tháng 1/1996. Những rắc rối về tài sản và nhà cửa. Chị Nguyễn Thị Diệp Thanh và anh Nguyễn Quốc KHánh kết hôn năm 1977, có hai con. Họ ly hôn từ năm 1993, nhưng phần tài sản, nhà cửa khiến họ phải lên, xuống tòa nhiều lần. Vào năm 1986, cơ quan Ban Tài chính – Quản trị trung ương Đảng cấp cho anh Khánh căn nhà 113 Bà Huyện Thanh Quan ( thuộc phường 7 quận 3). Sau đó, vợ chồng anh xin được phép xây thêm trên phần trống sát bên với diện tích 32,4 mét vuông. Vì sau ly hôn, chị Thanh và các con khó khăn về chỗ ở nên trong lần hòa giải cuối cùng, anh Khánh tự nguyện giao cho chị sở hữu phần vật liệu căn nhà đó, hoàn trả lại anh 25.924.763đ và một cây vàng! Ngày 29/11/1995, tòa án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh đã ra quyết định số 133 công nhận thỏa thuận trên và yêu cầu anh Khánh có trách nhiệm giao nhà cho chị Thanh ngày 1/4/1996! Mặc dù quyết định này chỉ có ý nghĩa tạm phân định chỗ ở cho chị Thanh và con theo hướng dẫn của Tòa án nhân dân tối cao về việc tạo thuận lợi về chỗ ở cho người vợ sau ly hôn đối với trường hợp ở nhà thuê của nhà nước. Những quyết định trên nay vẫn không thi hành được vì T78 (cơ quan cũ của anh Khánh) cho rằng “căn nhà trên là tài sản của Đảng, không thuộc diện phân chia”. Còn anh Khánh cũng tìm mọi cách cản trở. Đến tháng 8/1996, chị Thanh cho biết T78 đã căn cứ đơn xin trả nhà của anh Khánh , quyết định thu hồi và trả cho anh số tiền khoảng 30 triệu đồng! Chị đã lên phòng thi hành án thành phố, tiếp tục nhờ can thiệp trong nỗi đau khổ, hoang mang trước tương lai mờ mịt của bản thân và các con… Những biện pháp tích cực từ thực tế… Theo số liệu của phòng thi hành án thành phố, ngoài một số vụ “nổi cộm”, gặp nhiều khó khăn như trên thì tỷ lệ thi hành chiếm khoảng gần 70%. Một bản án ly hôn có thể phải thi hành nhiều khoản: án phí, góp phí tổn nuôi con, chia tài sản, bồi thường công sức. Qua trao đổi với các đội trưởng thi hành án quận huyện cho thấy: về phần góp phí tổn nuôi con, thoạt tiên người cha (hoặc mẹ) thi hành tốt.
Nhưng chỉ được vài ba năm là lơi dần, rồi lặn luôn! Nguyên do người chồng (hoặc vợ) có gia đình mới, chuyển nơi khác, thu nhập thấp, bấp bênh, nhất là những người làm nghề tự do, làm ruộng ,sống phụ thuộc cha mẹ thì khả năng đóng góp nuôi con rất ít. Bản thân người thi hành cũng không tha thiết, vì số tiền quá nhỏ, lại phải đi lại nhiều lần, nên bỏ, tự mình bươn chải nuôi con. Các bản án phân chia nhà cửa, nơi ở cũng gặp những khó khăn như: cơ quan can thiệp (đối với nhà thuộc sở hữu nhà nước), giá nhà tăng, vợ chồng tiếp tục tranh chấp, hoặc đã định giá nhưng lại không bán được… Một điều đáng lưu ý là có nhiều trường hợp do thiếu hiểu biết hoặc không lường trước được khó khăn sau ly hôn (như bị đánh đập, ngược đãi, đuổi ra khỏi nhà) nên một số người dù đã tự thỏa thuận phần tài sản, nhưng vẫn gởi đơn kiện để phân xử lại. Trước thực tế trên quan điểm trong thi hành án hôn nhân gia đình sẽ như thế nào? Câu hỏi này được ông Võ Văn Mẫn – phó phòng thi hành án trả lời. Cái chính là giáo dục, vận động thuyết phục để người dân thi hành đúng bản án, đúng pháp luật. Ngoài ra, để bảo vệ quyền lợi chính đáng của người phụ nữ, trẻ em, chúng tôi còn can thiệp đề nghị các cơ quan chức năng hỗ trợ… Đối với những trường hợp quá ngoan cố. Phòng thi hành án thành phố có bao giờ áp dụng biện pháp khởi tố người vi phạm, các quy định theo điều 240, 244 bộ luật hình sự chưa? Thực tế, chúng tôi đã có áp dụng các biện pháp kê biên tài sản, cưỡng chế thi hành án với những trường hợp đặc biệt.. Nhưng khởi tố người không chấp hành án, cản trở việc thi hành án hoặc vi phạm kê biên, niêm phong tài sản trong án hôn nhân gia đình thì chưa! Ông mẫn cho biết như vậy.
Thu Hà – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – Số 67 & 68 – 1996

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *