Tình yêu không có tuổi – Phần 2

“Bà thế là có phúc đấy, chứ tôi thì…” – Đỗ sư phụ chợt thốt lên rồi nghẹn ngào.
“Thế còn ông… ?” – Bà rụt rè hỏi.
“Khi trẻ, nhà nghèo, cha mẹ mất sớm, tứ cố vô thân, chẳng ai chịu làm vợ một kẻ làm nghề trồng hoa. Sau này, tuổi cao dần, cũng coi như xong một đời rồi !” – Ông trả lời.
Hai ông bà nhìn nhau đầy thương xót và cảm thông. Từ ấy, nói chuyện tâm đầu, hôm nào không gặp là thấy thiếu.
Hai năm trôi qua, những người lãnh đạo công viên biết sự tình, bèn đi tìm bà Phương, nhờ bà làm mai mối. Bà Quách trả lời :
Thời trẻ đã chẳng toan tính nữa, nay tuổi cao rồi, lại còn có cháu nội ngoại, chỉ khiến người ta chê cười thôi.
Các bạn già nhiều lần giới thiệu cho Đỗ sư phụ người khác, ông đều không đồng ý. Bà Phương lại đi gặp bà Quách, bà Quách nói :
Con dâu vừa sinh cháu, cần người trông cháu. Đợi cháu nó lớn rồi hãy tính tiếp.
Đỗ sư phụ được câu nói ấy, vui mừng khôn xiết, ông không sợ chờ đợi. Nhưng bao nhiêu mùa xuân qua đi, bà Quách bao nhiêu lần định sẽ rời bỏ ngôi nhà vừa ồn ào vừa cô tịnh ấy để đến làm bạn với Đỗ sư phụ ở Tiểu Hương Sơn, nhưng lòng bà như bị một cái khóa rất lớn kìm giữ. Dù biết vòng khóa ấy qua bao năm đã han gỉ nhưng bà vẫn không phá nổi nó ra.
Bà không phải là người vô tình. Mỗi năm vào dịp xuân hạ, bà đều đến giúp ông giặt giũ áo bông, chăn đệm. Những khi nói chuyện, bà đều khuyên ông đi tìm một người thích hợp. Nhưng ông chỉ lắc đầu.
Lại một mùa xuân nữa về với Tiểu Hương Sơn. Sáng sôm ấy, Đỗ sư phụ phát hiện bà Quách không đẩy xe nôi nữa, bà đến một mình và bảo : “Cháu trai cháu gái lớn cả rồi, chúng thoát khỏi tay mình rồi”. Bà Phương lại nói đến chuyện kia, bà Quách chỉ bảo :
Đã sáu mươi cả rồi…
Các bạn già không biết nói gì hơn.
Mọi người nhận thấy, bà Quách ngày một mệt mỏi. Bạn bè khuyên đến bác sĩ khám, bà chỉ lắc đầu. Đỗ sư phụ nhớ tất cả mọi chuyện ấy, nhưng không tiện đến thăm. Mấy ngày liền, bà Quách không đến công viên. Hạ qua, thu tới, vẫn chẳng thấy bà đâu. Khốn nỗi chẳng ai biết bà ở đâu. May sao có ông bác sĩ đi dạo trong công viên nói chuyện hóa ra bà Quách nằm ở chỗ ông. Bác sĩ tức giận kể:
Bệnh của bà ấy không nặng, điều trị một thời gian là bình phục thôi. Nhưng tệ hại là mấy đứa con kia.
Sao bà ấy thường bảo các con ngoan lắm kia mà?
Đừng nói là chúng ngoan. Bà già mới vào viện, chúng còn hay tới thăm ; sau nằm lâu, chúng tới trễ dần. Đứa cháu lớn nhân đó chiếm luôn phòng của bà để cưới vợ. Lại nữa, khi bác sĩ bảo chưa thể ra viện thì chúng đề nghị bảo bác sĩ cho xuất viện vì lo tốn tiền. Sau này khi bác sĩ bảo xuất viện được rồi, thì chúng bảo không thể đón mẹ về nhà mình. Mẹ đã làm lụng vất vả suốt cả cuộc đời để nuôi chúng, nay già rồi thì chúng muốn đá đi. Các bác sĩ, y tá đều định viết lên báo để phê phán lũ vô đạo đức như thế. Mọi người không ai không bất bình. Thế mà bao nhiêu năm qua, không một ai nghe thấy bà Quách chê bai con mình một câu nào.
Việt Anh dịch (Truyện ngắn Trung Quốc) – Thế giới Phụ nữ – Số 37 – 1998

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *