Tình yêu không có tuổi – Phần 1

Hạ Vọng Lan làm lại cuộc đời ở tuổi 60, cũng như loài hoa Hạc Vọng Lan nở khi tinh sương và chiều muộn, nhưng sẽ luôn hạnh phúc và tươi đẹp. Tôi muốn chúc cho hai bạn bách niên giai lão, và sẽ vẫn cùng nhau sau khi đã bách niên.
Tiểu Hương Sơn là một khu công viên nằm trong lòng con phố, tuy rất nhỏ nhưng lại thu hút rất nhiều khách đến thăm. Ban ngày thì lũ trẻ chơi đùa, chiều muộn thì thanh niên thả bộ. Còn buổi sáng sớm thì hoàn toàn thuộc về mấy ông bà già.
Ông Đỗ Mang Chủng là thợ trồng hoa lâu năm, từ nhỏ đã gần gũi với các loài hoa cỏ. Ông làm trong công viên nhỏ xíu này đã trên 30 năm. Sớm tinh mơ mỗi ngày, đúng giờ ấy, ông mở cửa công viên đón bạn già vào nhàn bộ. Mọi người gọi ông là Đỗ sư phụ, như thế ông được coi là bậc thầy trong nghề trồng hoa.
Đối với ông, mỗi sáng sớm gặp gỡ các bạn già là giờ phút hạnh phúc nhất trong ngày. Suốt buổi, ông không rời nửa bước khỏi những luống hoa mà mình chăm sóc. Ở đó, ông còn có thể nhìn thấy bất cứ ai vào công viên. Những người mà ông quen biết nhất là ông Đàm thích chơi phim; ông Trần mê kinh kịch; ông Trịnh – Tổng biên tập nhà xuất bản – đã về hưu: vợ chồng ông Phương, bà Vu bán kem, bà Quách đẩy chiếc xe nôi chở đứa cháu.
Từ nhiều năm nay, bà Quách đã làm nghề trông trẻ – người ta ước tính, bà đã trông nom tới 40 đứa trẻ, cháu mình có, con người có, … Đến nay, bà vẫn đang trông trẻ.
Sớm nay, các ông bà khác đã đến cả, chỉ có một người chưa đến. Đỗ sư phụ vừa làm việc vừa nghe các bạn già nói chuyện, mắt vẫn không ngớt ngóng ra phía cổng. Ông đang đợi một người.
Lát sau, bà Quách đẩy chiếc xe nôi tới.
“Ông … bận nhỉ !” – Bà cười, đánh tiếng chào ông.
“Bà … cũng bận nhỉ ?” – Ông cũng cười đáp lời.
Nói được một câu với nhau xong, cả hai dường như cùng thở phào nhẹ nhõm, như là hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng, như là sự đợi của ông và sự đến của bà chính là để nói mấy câu đơn giản kia thôi.
Bà Quách, tên thật của bà chẳng ai hay: chỉ biết ông chồng quá cố của bà họ Quách, cho nên dù ông ấy đã qua đời hơn 30 năm, người ta vẫn dùng cái họ ấy gọi bà.
Có một năm xưa, mùa đông tuyết rơi đầy, người đến công viên ít hẳn đi. Đỗ sư phụ phát hiện bên ngoài nhà kính trồng hoa có một người phụ nữ ngoài 40 tuổi, vừa khóc vừa đốt vàng mã. Ông ân cần hỏi ra mới biết, người ấy họ Hạ, tên là Vọng Lan. Ấy là tên một loài hoa lan rất đẹp, gọi là Hạc Vọng Lan, có cha và chồng đều là thợ trồng hoa, nhưng đã quy tiên sớm. Bà có 4 đứa con, chồng mất sớm, để nuôi nổi đàn con thơ dại, bà phải đi trông trẻ cho nhà người ta. Đến khi con cái lớn, lập gia đình, bà lại trông hết cháu này đến cháu khác. Con gái lớn, cháu cũng lớn, chúng nào có quan tâm gì đến tâm tình người già nữa?
Việt Anh dịch (Truyện ngắn Trung Quốc) – Thế giới Phụ nữ – Số 37 – 1998

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *