Cô gái dành cho Walter – Phần 2

Walter và bà trở nên gần gũi, thân cận. Mỗi lần anh ta mang thức ăn đến, bà lại chuẩn bị sẵn một câu chuyện để nói với anh. Với tôi, việc đó như là chuyện khôi hài, trái lại, với đôi bạn kia, mọi chuyện lại rất nghiêm túc. Sau đó, bà bắt đầu đọc sách cho Walter nghe. Mỗi lần bà đọc một đoạn. Cuốn sách đầu tiên bà đọc có nhan đề “ ăn mặc thế nào khi đi chơi với một cô gái”. Cuốn tiếp theo là việc đối xử với bố mẹ cô gái. Walter lắng nghe và thích thú. Bà luôn mong đợi ở Walter nhiều hơn, nhưng không bao giờ bà bộc lộ ra ngoài, bà tiếp tục đọc sách cho Walter nghe. Thời gian cứ trôi qua, Walter chăm chú lắng nghe hơn trước. Anh như bị thôi miên mỗi lần nghe bà đọc. Khi bà cười , anh ta cười theo. Khi bà nghiêm túc, anh ta cũng trang nghiêm. Bà đọc về vấn đề ngúng nguẩy của tình bạn thuở ban đầu, làm sao để trở thành những người bạn tốt hơn, làm sao có thể quyết định cô gái ấy là người yêu chính thức… Một hôm khi bà đọc sách xong , Walter ngắt lời bà :
Bà có biết không, bà Goman? Cháu có một cô gái.
Thật tuyệt vời, bà trả lời vui vẻ.
Cháu đã thực sự có một cô gái giống như bà nói.
Điều đó không tuyệt vời ư ? Cháu gặp cô ấy ở đâu?
Một người bạn giúp cháu.
Điều đó thực là thú vị. Hãy nói cho bà biết về cô ấy đi. Cô ấy có hấp đãn không?
Cháu quý cô ấy lắm.
Ô tất nhiên là cô ấy tuyệt vời rồi. Tên cô ấy là gì ?
Cháu quên mất rồi, Betly gì đó. Cháu có nói tên cháu với cô ấy.
Cháu đối xử tốt với cô ấy chứ? Như một người đàn ông lịch sự ấy.
Vâng, lúc nào cũng vậy, cháu nói với cô ấy những điều rất hay.
Bà rất tự hào về cháu, Walter ạ, cô ấy xinh không ?
Walter không trả lời. Anh ta nói đi nói lại như sợ người nghe không tin.
Chắc hẳn là cô ấy phải tuyệt vời. Bà muốn cháu phải chảy đầu cho mượt và mặc một áo khoác để tỏ ra là một người lịch sự, biết tôn trọng phụ nữ.
Sau đó bà đọc tiếp về cách chọn nhẫn cưới và chuẩn bị đám cưới ra làm sao. Bà đọc như thể là bà đang rất vội và Walter cũng sắp lấy vợ đến nơi rồi.
Mẹ tôi nói:” Chẳng gì có thể giúp được cậu ta đâu”. Còn bà tôi thì vẫn tiếp tục công việc:” Yêu quý vợ như thế nào”. Ngay khi đọc xong cuốn sách ấy, bà đã qua đời. Thật khó mà tin được. Chỉ khi nhìn thấy một người hạ quan tài bà xuống huyệt, phủ đất lên, tôi mới tin là bà không bo giờ trở về nữa.
Buổi sáng, sau khi bà mất, Walter mang thức ăn đến, mẹ tôi đi ra cửa nói :
Bà Goman chết rồi, bà chết đem hôm qua. Thoạt đầu anh ta không cử động, hình như anh ta không hiểu hay nhầm tưởng mẹ tôi bịa đặt. Anh đi vào nhà, mẹ tôi vội khép cửa.
Cậu không hiểu à ? Bà chết rồi, không ai dạy cho cậu nữa đâu. Bà chết đem qua, cậu đừng đến đây nữa. Walter đứng chôn chân, mặt trắng bệch. Mẹ tôi đóng sập cửa lại và báo cho cửa hàng thực phẩm đừng cử Walter đến nữa.
Sau đấy khá lâu, tôi không gặp Walter. Tôi đã quên mọi chuyện về anh ta với những ngày bà tôi đọc sách cho anh nghe. Thế rồi một hôm, tôi gặp lại anh. Trông anh khác hẳn, anh mặc một bộ đồ với áo khoác, có cả caravat. Tôi đợi anh ta đến:
Chào Walter, anh có nhớ tôi không ? Anh ta quay nhanh ra phía tôi và cười khi nhận ra tôi.
Ô, chào anh, nhận ra chú, anh có khỏe không?
Tôi khỏe, Walter, công việc của anh ra sao?
Cám ơn, cũng tàm tạm,còn công việc của anh?
Mọi việc tốt đẹp.
Chúng tôi bước đi trong im lặng. Đột nhiên tôi có cảm giác bà vẫn còn sống và Walter vẫn đến nhà tôi. Không suy nghĩ gì thêm tôi hỏi;
Cô gái của anh ra sao rồi, Walter?
Đột nhiên anh ta túm lấy tôi, xé áo tôi, kéo sát tôi về phía anh và kêu lên:” Bà vẫn còn sống”.
Tiếng khóc của anh to và thực lòng. Anh ta đẩy tôi ngã xuống đất rồi chạy xuống phố. Khi đứng được dậy tôi còn nghe thấy tiếng khóc của anh. Tôi lặng người đứng sững sờ cho đến khi tiếng khóc chìm trong tiếng ồn ào của lũ trẻ đang chơi đùa.
Nguyễn Thục Phương và Phạm Việt Cường –Thế giới phụ nữ-Phụ nữ Việt Nam-số 26-1997
( Dich từ tiếng Anh)
Truyện ngắn của THEODORE JACOBS(Mỹ)

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *