Cô gái dành cho Walter – Phần 1

Dù không thể xác định Walter là hạng người nào, nhưng chúng tôi vẫn gọi hắn là thằng ngố. Gọi như vậy nhưng hắn có thực ngu xuẩn và đàn độn ngố rừng hay không thì chẳng ai biết được.
Walter làm việc cho một cửa hàng thực phẩm. Việc của anh ta là đem thức ăn đến cho các gia đình đặt mua hàng qua điện thoại. Khi chúng tôi trông thấy Walter đang đẩy chiếc xe bốn bánh chở đầy thức ăn xuống phố, chúng tôi biết sắp được giải trí vui vẻ đây. Chúng tôi dừng ngay các trò chơi đang chơi chạy về phía anh, chăm chăm nhìn anh đang đi tới. Ngày nào cũng như ngày nào, anh vẫn cái mũ màu nâu trên đầu, chiếc sơ mi mở khuy cổ và chiếc quần màu xám. Chúng tôi nhận ra dánh anh ta bước đi với những bước dài, chậm, cặp đùi cứng nhắc. Chúng tôi cố bứt chước dáng đi của anh, lại còn kéo mũ anh và kêu lên:” Trông anh thật tức cười”. Anh không hề lấy làm phiền hà, như là bỏ ngoài tai các câu chọc ghẹo, trừ phi chúng tôi nói về các cô gái. Có đứa trong chúng tôi hỏi:“ Chào anh Walter, nghe đâu có một cô gái rát xinh đẹp đến tìm anh đấy”. Lập tức anh ta nổi cáu, một tay đẩy xe thức ăn một tay ra sức tóm lấy một đứa. Nếu như tóm được đứa nào anh kéo sát mặt mình và gào lên bằng một giọng nghe rất lạ:
“ tao sắp liếm được một cô, tao sắp kiếm dược một cô”. Thỉnh thoảng anh ta lại hét lên như vậy, lặp đi lặp lại nhiều lần ; thậm chí, khi chúng tôi đã mệt mỏi, chán chê, không muốn trêu nữa anh ta vẫn đi xuống phố và gfo lên câu đó nhiều lần
Walter không đem thức ăn đến cho nhà tôi vì mẹ tôi sợ anh ta. Mẹ tôi tự mua thức ăn ở một cửa hàng khác. Nhưng, từ khi bà tôi đến ở với chúng tôi thì điều này đã thay đổi. Bà yêu quý tất cả mọi người, mọi loại người. Đặc biệt, bà quan tâm nhất đến những người không được ai yêu quý. Gần suốt cuộc đời mình, bà kết bạn với những người đàn ông rượu chè vô độ, với những người đàn bà ăn quá nhiều và những người côi cút.
Bà làm việc với các cha xứ nhà thờ nhiều năm. Nhưng rốt cuộc bà đã phải thôi. Có lẽ bà không thể cộng tác với họ bởi vì bà không thống nhất quan điểm trong việc cải hóa con người. Bà tin vào sự thay đổi hướng thiện của con người. Bà yêu quý mọi người vì “ nhân chi sơ tánh bản thiện” của họ. Với một người uống rượu quá nhiều, bà sẽ không nhắc anh ta bỏ uống, mà chỉ khuyên anh ta nên uống như thế nào mà vẫn giữ được nhân cách con người, không bê tha, buông thả. Điều quan trọng đối với bà là mọi chuyện sẽ được làm tốt trong sự kiềm chế nhất định. Khi biết có Walter, bà bảo mẹ tôi là bà muốn Walter đưa thức ăn đến nhà. Tất nhiên, mẹ tôi phản đối quyết liệt. Mẹ tôi tưởng tượng ra bao điều tồi tệ có thể xảy ra. Mẹ không tin Walter. Nhưng bà chỉ nói một câu đơn giản:” Ô, Sila con đã bốn hai tuổi rồi”. Bà tự mình gọi điện cho cửa hàng và đề nghị Walter mang thực phẩm đến.
Walter và bà trở thành đôi bạn. Lần đầu đến nhà, anh khoe với bà là anh sắp sửa có một cô gái. Bà rất hài lòng và nói với anh ta:
Việc đó thật là tuyệt vời. Ngày nay, khó khăn đối với các bạn trẻ là họ không biết cách làm thế nào để chiếm được trái tim một cô gái. Cháu hãy làm việc đó như một người nghệ sĩ.
Walter chỉ còn biết đứng đó và lắng nghe bà nói. Bà còn khoe chồng bà đã chiếm được trái tim bà như thế nào. Bà kể cho anh ta nghe về cuộc hôn nhân cùng mối tình tuyệt vời của mình. Khi chăm chú nghe bà kể, mặt mũi Walter trong rất buồn cười, miệng anh ta hết lệch sang bên này lại lệch sang bên nọ. Kể xong , bà hỏi Walter thường gặp loại bạn gái nào, ở đâu. Walter im lặng. Bà còn nói về những khó khăn của bọn trẻ hiện nay, bà hạ giọng:
Nếu cháu gặp một cô gái trẻ, đẹp, cháu có biết mình phải hành động như thế nào không?
Dạ không, cháu không biết. Walter nói.
Được rồi, cháu phải biết, đoạn bà già cho anh ta cách tán gái thế nào…
Nguyễn Thục Phương và Phạm Việt Cường –Thế giới phụ nữ-Phụ nữ Việt Nam-số 26-1997

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *