Đàn ông nghĩ về phụ nữ (phần 2)

Con người ta khổng thể sống mà không yêu. Tôi liền chuyên tình yêu sang cô bạn ngồi cùng 1 hàng trong lớp học cho gần gũi. Cô vừa là học sinh giỏi, là hoa khôi, là thần lượng của lớp. Tôi biết cũng khối anh chàng trong trưởng chết mê chết mệt vì cô ta. Nhưng ăn nhầm gì chuyện ấy. Tôi nhăn trán sáng tác một lá thư gửi cho cô. Than ôi, tình yêu thật khó nói lên lời. Tôi đành trích nguyên văn lá thư của một người khác. “Ôi, em là vầng trăng dịu hiền, là con bồ câu có đôi mắt long lanh như giọt sương mai. Ôi ta yêu em như thời ông Adam yêu bà Eva…”
Tôi nhét lá thư vào ngăn bàn cô ta. Thế là “vầng trăng dịu hiền” của tôi cầm đem lên nộp cho cô giáo chủ nhiệm nên bèn gọi tôi ra ngoài, gõ vào cái trán vồ của lôi mà nói : “Em nghĩ đến chuyện này hơi sớm, chịu khó mà học đi”.
Báo hại cho mấy nhỏ bạn trong lớp từ hôm ấy trở đi nhìn thấy tôi là cười khúc khích. Còn bọn con trai gặp tôi là : “ôi con chim bồ câu dịu hiền của ta”
Nhưng tình yêu nào chả có trắc trở, có vậy nó mới thú vị, đậm đà chứ.
Tôi để ý thấy cô nàng thích ăn me chua. Một hôm tôi mua một gói thiệt bự, dúi vào ngăn bàn của nàng. Lần này con chim bồ câu của tôi không đem trình cô giáo chủ nhiệm nữa. Nàng chỉ nhoẻn miệng cười chớp chớp cặp mát bồ câu da diết! Cảm động – “thank you very much” nàng nói nhỏ. Tôi tưởng như bay lơ lửng trên trần nhà, nàng đã chấp nhận lời tỏ tình của tôi rồi đấy. Thế mới biết để đi đến trái tim người đẹp có ngàn vạn cách, nhưng cách đơn giản nhất có lẽ là bịch me chua.
Nàng bỗng chia đôi bịch me. đẩy sang cho tôi “ăn đi. ngon lắm”. Nàng nói bằng một giọng dịu dàng. Tôi chợt nhớ đến cô hàng xôi mỗi sáng vẫn trao cho tôi một gói tình yêu to bự. Thế là mồ hôi tôi nó toát ra như tám, những cục ban tưởng như lại nổi lên làm tôi ngứa ngáy. Khốn khổ thân tôi, mới hết nạn ăn xôi lại đến me chua. Nàng yêu tôi, mỗi sáng bắt chia sẻ cùng nàng nửa bịch me khổng lồ thì chỉ vài tháng nữa là đem cái xác tôi ướp vào lọ đường cho rồi.
Ăn xôi. tuy có ngán đến cổ nhưng còn no được. Chứ cái “lình yêu me chua” này ăn cho no thì chỉ có nuức đi bệnh viện cấp cứu.
Từ đấy – tôi sợ – không dám yêu nữa – Thà chịu lỗ còn hơn.
Giờ đây tôi đã lớn, đã biết thế nào là tình yêu thực sự. Nhưng cứ mỗi lần đi qua hàng xôi, nhìn thấy hàng me chua là bụng dạ tôi nó lại nôn nao, cái đầu tôi nó ngần ngật, quay quay.
“Không yêu thì lỗ, yêu thì khổ”. Đúng quá chứ còn gì nữa. Chưa đến tuổi đã đòi yêu, khổ là cái chắc.
Hoàng Tuấn – Thế giới phụ nữ – Phụ nữ Việt Nam – Số 70 – 1999

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *