Đàn ông nghĩ về phụ nữ (phần 1)

Không yêu thì lỗ …
“Yêu thì khổ, không yêu thì lỗ “ có người đã nói như vậy. Tôi thà quyết chịu khổ chứ không chịu lỗ. Không thể trò thành người đàn ông thực thụ mà không yêu –Tôi nghĩ như vậy. Ấy là năm tôi vừa tròn 16 tuổi.
Người yêu đầu là một cô gái hơn tôi chừng 9 tuổi. Có sao đâu, tình yêu không kể tuổi tác. Tôi chỉ cần một đối tượng để yêu là đủ. Cô gái làm nghề bán xôi ở ngã tư đầu phố. Mỗi sáng, sau khi đưa cho tôi gói xôi, cô cười, nụ cười có chiếc răng khểnh đến là duyên dáng. Yêu rồi đấy, chỉ có những người đang yêu mới có nụ cười quyến rũ như vậy. Bụng tôi nó tưng tức. ngực tôi nó ngộp thở thế nào. Phải yêu lại thôi, không thì phải tội chết. Tuy nhiên, tình yêu cao cả không cần lời nói. Tôi chỉ đứng từ xa ngắm nhìn bóng dáng người tôi yêu dấu. Tôi tỏ ra biết hảo mộng tưởng với cô hàng xôi. Chiếc răng khểnh duyên dáng luôn chập chờn trước mắt tôi kể cả trong giấc ngủ. Tôi ăn một ngày ba cử xôi. bất kể sáng trưa chiều tối, miễn là có điều kiện gần gũi người tôi yêu. Cô gái xem chừng cũng thắm thiết với tôi lắm, gói xôi nào của tôi cũng “nặng ký” hon những người khác. Nhưng tình yêu xuất phát từ trái lim, nó chẳng liên quan gì đến dạ dày. Dẫu tôi có đang ở tuổi ăn tuổi lớn, cái dạ dày cũng có giới hạn. Nó không thể chỉ nhét riêng một thứ trên đời vẫn gọi là xôi.
Khố nổi tôi không thể không gặp nàng. Bởi vậy, những lúc no xôi, tôi chỉ đúng từ xa, dùng cặp mắt đờ đẫn si mê mà ngắm nàng chằm chặp.
Một hôm nhân lúc ít khách, nàng mỉm cười duyên dáng vẩy tôi lại. Chân tôi bước tới mà Ị người cứ bứt rứt, râm ran, mặt tôi đỏ bừng, chân tay luýnh quýnh. Nàng định tỏ tình với tôi đó ư ? Sao lại thế, con trai phải tỏ tình trước chứ. Mà tôi đã chuẩn bị được câu nào đâu.
– Trông em làm sao thế, cứ nhìn chị chằm chặp như vậy ? Đói à ? Cô bán xôi hỏi. Mặt tôi lồi ra, rơm rớm muốn khóc.
– Em cầm lấy, ăn đi. Chị ta đưa cho tồi gói xôi thiệt bự. Lời tỏ tình thật kỳ lạ. Tôi vừa ăn vừa suy nghĩ. Cố tìm trong các tiểu thuyết xem có trường hợp nào tương tự hay chưa.
Từ đó mỗi lần tôi yêu – ấy là lúc tôi đứng nhìn lén, là lại được chị ta vẫy lại dúi cho một nắm xôi. Nhất là những hôm xôi ế, tình yêu của tôi nó đầy ắp, tràn trề. đến ván cả đầu. Tôi ăn xôi nhiều đến mức phát ban, trôn người nổi đỏ từng cục từng cục, cái bụng lúc nào cũng ậm ạch, thở ò è.
Quả là yêu thật vất vả, người ta phải hy sinh cho nhau nhiều lắm. Nếu không ăn xôi thì tôi lại chả phụ lòng người tối yêu sao ? Nhưng tình hình này nếu chuyển sang giai đoạn yêu quyết liệt chắc tôi chết nghẹn vì xôi quá. Tôi sợ, “bỏ” hẳn cô hàng xôi, thôi không yêu nữa. Trong tình yêu, bỏ nhau là chuyện thường tình – tôi nghĩ vậy, nhất là khi tôi có thể bội thực, bị phát điên lên vì tình yêu xôi.
Hoàng Tuấn – Thế giới phụ nữ – Phụ nữ Việt Nam – Số 70 – 1999

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *