Tưởng nhớ Nhạc sĩ Trúc Phương

Ai cũng có một lần đến với cuộc sống và một lần giã từ cuộc sống để ra đi. Dù biết vậy nhưng giữa đêm 18/9/1995 – một đêm chớm thu Hà Nội – nhận được tin nhạc sĩ Trúc Phương ra đi, tôi không khỏi bồi hồi thương cảm.
Tên thật của anh là Nguyễn Thiện Lộc, sinh năm 1933, ở Trà Vinh, thành danh tại Sài Gòn. Lớn lên ở thành phố, đã yêu và kinh qua những chặng đường đau khổ, anh đem tất cả lòng mình phổ vào trong ý nhạc. Ca khúc đầu tiên Nửa đêm ngoài phố và tiếp theo đó là Đò chiều với tiếng hát nữ trầm của Thanh Túy trong những năm đầu thập niên 60 đã sớm khẳng định phong cách Bolero Trúc Phương lãng mạn, trữ tình và u uẩn.
Boléro Nam Mỹ vốn là một điệu nhạc tươi tắn và năng động. Thế nhưng qua bàn tay và trái tim tài hoa của nhạc sĩ Trúc Phương, điệu Bolero ấy chậm lại, mênh mang tâm sự, mộc mạc, bình dân như phù sa sông Tiền sông Hậu nhưng cũng rất tinh tế bác học. Nét nhạc đơn giản, âm hình đẹp, thỉnh thoảng cho thăng (dièse) ở quãng 6 theo đặc điểm của vọng cổ và dân ca Nam Bộ – nhạc của Trúc Phương đúng là những tác phẩm nghệ thuật đáng được thưởng ngoạn. Đặc biệt, nhạc từ (paroles) của anh rất giàu chất thơ và có những từ rất lạ khiến người bình dân nghe cũng thích và người học cao hiểu rộng cũng không thể chê.
Đường thẳng riêng hai chúng mình/ Nên khi vắng em đường đã thay tên/Còn chăng kỷ niệm/Lạnh đầy theo tiếng bước ưu tư đi tìm. (Con đường mang tên em)
Trúc Phương đã trở thành ông vua của nhạc Boléro miền Nam, một ông vua nghèo, không ngai vàng nhưng đầy uy thế trong tân hồn người yêu nhạc. Tác phẩm của anh tràn đầy những tình yêu dang dở, những hẹn hò mong nhớ, những tâm trạng cô đơn. Trừ Đò chiều còn có được một chút khát vọng đoàn viên “bên sông kia mênh mông, đôi bóng đẹp đôi”, còn lại Nửa đêm ngoài phố, Con đường mang tên em, Ai cho tôi tình yêu, Chiều cuối tuần, Mưa nửa đêm… đều là những ca khúc có đi mà không có lại, như giòng trường giang trôi mãi không về. Nhạc của nhạc sĩ Trúc phương tràn đầy bóng đêm, phải chăng vì ban đêm là thời gian thích hợp nhất cho anh trải rộng lòng mình ra trên mặt giấy?
Nên mỗi đêm mưa về rơi làm xao xuyến/Giấc ngủ chưa đến tìm (Mưa nửa đêm)
Nghe buốt gia lúc nửa đêm nhớ tên/Lửa ngun ngút gọi yêu về tim (Con đường mang tên em)
Em ơi đừng quên mỗi lần/Chiều qua cuối tuần/Cô tôi đợi mong em khi phố cũ vừa lên đèn (Chiều cuối tuần)
Tàu cũ năm xưa mang về trả cho tôi người xưa/Trắng đêm tôi chờ nghe tiếng tàu đêm (Tàu đêm năm cũ)
Một ần qua bắc Cần Thơ, nghe một người nghệ sĩ giang hồ hát Bolero Trúc phương, tôi bỗng cảm thấy nhớ và thương anh quá. Tôi viết ca khúc “Bolero qua bắc Cần Thơ” đề tặng anh. Ca khúc được gửi đến nhạc sĩ Trần Long Ẩn, được thu thanh với giọng ca Nam bộ ngọt ngào của Bích Phượng. Băng nhạc chưa xong thì anh đã bỏ chúng tôi mà đi!
Anh Trúc Phương! Xin nguyện cầu cho hương hồn anh thanh thản trong cõi tiêu dao. Trong thế giới của những người hiền, chắc chắn hương hồn anh sẽ đến bến bờ hạnh phúc, khỏi còn lo những đêm mưa về rơi làm xao xuyến giấc ngủ tạm bợ giữa cuộc đời.
Vũ Đức Sao Biển (nhạc sĩ)-phụ nữ thứ 7 – số75 (276)-1995

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *