Ai đã gây ra nguy cơ ô nhiễm một vùng lãnh hải?- Phần 2

Thế nhưng trong báo cáo của Công ty Vedan gửi cho Bộ Khoa học Công Nghệ Môi trường trước đó, chỉ ghi vỏn vẹn vài dòng: “Do Việt Nam chưa có tiêu chuẩn đối với chất thải đổ ra biển, nên để kiểm soát các chỉ tiêu trong dung dịch lên men phế thải, có thể tham khảo tiêu chuẩn của Nhật Bản và một số tiêu chuẩn của cơ quan môi trường Mỹ, về đổ nước thải trong quá trình sản xuất cá hộp, hoa quả họp ra biển, ngoài ra chẳng có gì chứng minh là Nhật Bản và Mỹ đã có những tiêu chuẩn nào trong việc cho phép các nhà máy công nghiệp đổ chất thải ra biển cả! Không có gì đáng ngạc nhiên khi Công ty Vedan cho rằng “Việt Nam chưa có luật”, nhưng việc Bộ Khoa học Công Nghệ Môi trường hưởng ứng điều trên thì quả là khó hiểu. Lẽ nào ông Thứ Trưởng Lê Qúy An không biết rằng, điều 29, điểm 3, luật Bảo vệ Môi trường của nước ta có ghi rõ: “Nghiên cấm các hành vi: thải các chất thải, xác động vật, thực vật, vi khuẩn, siêu vi khuẩn độc hại và gây dịch bệnh vào nguồn nước?”. Mặc khác chắc ông cũng nhớ điều 311, khoản 4 công ước quốc tế về luật biển năm 1982 qui định: “Các quốc gia ven biển, trong việc thực hiện chủ quyền ở lãnh hải của mình, có thể ban hành những luật lệ để ngăn ngừa, hạn chế và chế ngự ô nhiễm môi trường biển do tùa thuyền nước ngoài gây ra…” hoặc tại điều 21, khoản 1 mục III, phần II: “Cho phép nước ven biển ban hành những luật lệ về bảo vệ môi trường, ngăn phòng hạn chế và chế ngự ô nhiễm môi trường trong lãnh hải của mình. Trường hợp nghiêm trọng khi tàu đổ chất thải độc hại, gây ra hoặc đe dọa gây ra thiệt hại choi nước biển đối với tài nguyên trong vùng đặc quyền kinh tế hay trong vùng lãnh hải, thì nước ven biển có quyền truy tố về hình sự và bắt giữ tàu”…. Công ước không có quy định nào cho phép đưa chất thải từ các hoạt động trên đất liền mang đổ ra biển, như trường hợp Bộ Khoa học Công Nghệ Môi trường đã cho phép Công ty Vedan. Liên tục trong những tháng qua, từ khi Công ty Vedan được cho phép đổ chất thải ra biển, các cơ quan chức năng và Ủy ban nhân dân tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đã có nhiều văn bản gửi cho Bộ Khoa học Công Nghệ Môi trường phản đối việc làm trên. Cụ thể ngày 29 tháng 12 năm 1995, Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đã gửi công văn cho Bộ trưởng Bộ Khoa học Công Nghệ Môi trường: “Tôi không tán thành cách làm này, vì sẽ làm ô nhiễm nước biển, ảnh hưởng sinh thái, môi trường và các khu bãi tắm du lịch… Tôi cũng không hiểu tại sao tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đang có trách nhiệm bảo vệ , quản lý trực tiếp vùng biển thuộc lãnh thổ tỉnh liên quan đến sự việc, nhưng không được bàn bạc và thông báo bằng văn bản…. Tôi đề nghị cho kiểm tra toàn bộ sự việc này và yêu cầu đình chỉ thực hiện. Nếu như Công ty Vedan vẫn tiếp tục đổ chất thải ra biển thì buộc tỉnh chúng tôi sẽ áp dụng những biện pháp cứng rắn theo luật định và báo cáo Chính phủ”. Được biết trong nội bộ Cục Môi trường trực thuộc Bộ Khoa học Công Nghệ Môi trường cũng đã có không ít ý kiến phản đối quyết định trên, nhưng hầu như đều bị … “cho vào quan lãng”! Và càng khó hiểu hơn nữa khi chính ngày mà Bộ Khoa học Công Nghệ Môi trường cho phép Công ty Vedan đỏ chất thải vào vùng biển vào ngày 8 tháng 11 năm 1995 cũng chính là ngày mà Công ty Vedan buộc phải đền bù cho nhân dân các huyện Long Thành, Nhơn Trạch – thuộc tỉnh Đồng Nai, Tân Thành thuộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, và Cần giờ thuộc thành phố Hồ Chí Minh, số tiền là 15 try đồng vì đã đổ chất thải làm thiệt hại cho ngư dân và nông dân địa phương. Mặc dù ngày 18 tháng 1 năm 1996 ông Đặng Hữu – Bộ trưởng Bộ Khoa học Công Nghệ Môi trường đã ký văn bản số 135/MTg yêu cầu Công ty Vedan đình chỉ việc thực hiện phương án trên, nhưng đây có phải là văn bản cuối cùng, và việc bảo vệ môi trường ở một vùng biển phía nam nước ta liệu có được thực thi? Và ai sẽ chịu trách nhiệm về những sai trái đã qua?
Trường Kiên – Phụ Nữ – Hội Liên Hiệp Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh – Số 12 ( 240) – 1996

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *