Đang trong hoàn cảnh túng bí

Cháu là cô bé học trò lớp 11 ở tỉnh miền núi Sơn La. Cháu có một chuyện rất khó nghĩ mà không dám hỏi ai, cháu nhờ cô chỉ bảo cho cháu, cô nhé.
Thưa cô Thanh Tâm! Cháu đang sống với ông ngoại và mẹ của cháu trong hoàn cảnh rất khó khăn thiếu thốn, cả nhà chỉ trông vào một suất lương hưu của ông ngoại- ông cháu là giáo viên cấp 3 đã nghỉ hưu, mẹ cháu bị bệnh tâm thần suốt ngày đi lang thang không làm được việc gì. Cháu học một buổi chiều, còn buổi sáng phải đi giúp việc cho hàng phở để kiếm thêm tiền sách vở, học phí. Cháu học rất khá nên các thầy, cô và bạn bè đều rất quý mến giúp đỡ cháu, động viên cháu tiếp tục học.
Bây giờ ông ngoại cháu ốm lắm, không có tiền mua thuốc men, bồi dưỡng cháu chỉ sợ ông cháu thế thì mẹ con cháu biết làm sao… Đang trong hoàn cảnh túng bí như thế, một hôm bà chủ quán phở bảo cháu:
– Sao mày không đi mà nhận bố mày để ông ấy nuôi cho mà ăn học tử tế có hơn không?
– Nhưng bố cháu là ai, sao chưa bao giờ cháu nghe ai nói là cháu có bố cả? Thế bố cháu ở đâu hở bà?
Rồi bà kể rằng: mẹ cháu bị bệnh tâm thần từ nhỏ, cứ bỏ nhà đi chán rồi lại về, rách rưới bẩn thỉu như một con chó hoang không ai quản lý nổi. Khi mẹ sinh ra cháu, ông bà ngoại cũng không biết cháu là con của ai hỏi mãi thì mẹ cháu chỉ ngửa mặt lên trời chỉ lên đó bảo cháu là “con của trời”.
Cháu lớn lên nhờ sự nuôi dưỡng chăm sóc của ông bà ngoại, năm cháu lên 8 tuổi thì bà ngoại mất, ông ngoại phải thay mẹ nuôi cháu. Những lúc dạy cháu học bài, ông thường bảo: Cháu ráng mà học để sau này còn nuôi mẹ, ông bà mà chết hết thì chỉ còn trông cậy vào mày đấy thôi cháu ạ.
Cô Thanh Tâm ơi, bà hàng phở chẳng hiểu sao lại biết rất rõ về bố cháu, bà bảo ngày xưa, cái thời mẹ cháu 17 tuổi, rất xinh đẹp, có một anh lái buôn gỗ ở xuôi lên trọ ở nhà bà rất mê mẹ cháu đã rủ rê mẹ cháu đi theo anh ta. Khi biết mẹ cháu bị tâm thần, anh ta liền “cao chạy xa bay”. Trước khi đi còn dặn lại bà chủ quán: Nếu cô ấy sinh con trai thì bảo cho anh ta đến nhận con, nếu con gái thì “quên đi”. Dạo đó khi cháu mới sinh ra, bà chủ quán cũng đã mách nhỏ với ông bà ngoại cháu về tông tích cha cháu, nhưng ông cháu bảo: – Cái đồ vô lương tâm bất nhân không dám nhận trách nhiệm việc làm của mình như thế không phải là kẻ đáng làm cha của con bé, hãy quên nó đi…
Từ đó hễ có ai tò mò gợi hỏi, ông ngoại cháu chỉ cười bảo: – Con bé này nó là người sao hỏa đấy! Và ông cấm người trong nhà không ai được nhắc đến chuyện đó nữa.
Bà chủ quán bảo cháu rất giống bố cháu, bà còn bảo bây giờ ông ấy là chủ một xưởng đóng gỗ ở Hà Nội, giàu lắm, nếu cháu muốn bà ấy sẽ cho cháu địa chỉ mà tìm.
Cô Thanh Tâm ạ, từ khi cháu biết gốc tích sự ra đời của cháu, cháu có rất nhiều suy nghĩ; từ lâu cháu đã sống quen với hoàn cảnh không có một người cha trong gia đình nên thực tình cháu không cảm thấy cần thiết phải có ai đó nhận làm cha của cháu. Cháu sống trong sự yêu thương che chở, đùm bọc của ông ngoại, thế là đủ lắm rồi.
Hằng ngày cháu đến giúp việc cho bà chủ quán, bà đối xử với cháu rất tử tế, bà cứ bảo cháu: tính ông ngoại mày gàn. Phải tao thì từ ngày đó tao đã tìm đến “tổ chấy” nhà nó mà bắt vạ, bắt nó phải nhận tội, phải gánh lấy trách nhiệm nuôi dưỡng mày đến nơi đến chốn chứ tao chả chịu thế. Ờ mà thôi, đó là chuyện của ông mày, tao mặc kệ. Còn mày, sao mày ngốc thế, chả tội gì không tìm đến mà đòi cấp dưỡng, chưa biết chừng bố mày còn nuôi cho vào đại học ấy chứ. Mày học giỏi thế bỏ học nó phí đi cháu ạ. Tao bảo thật đấy, ở đời sĩ diện lắm thì chỉ có mà thiệt vào thân thôi…
Đầu óc cháu cứ rối tung lên, không còn biết nên làm theo ý mình hay là nghe theo lời mách bảo ây nữa. Cháu không dám nói với ông ngoại chuyện đó, ông thấy cháu ham học, chịu khó thì cứ an ủi: Cháu nhất định sẽ vào được đại học sư phạm, sau này nối nghiệp ông, ông sẽ cố sống cho đến cái ngày nhìn thấy cháu thành cô giáo ông mới chết. Cháu đừng lo, cứ yên tâm mà học, có ý chí quyết tâm thì việc gì cũng làm được cháu ạ.
Cô ơi, cháu có nên nghe theo lời khuyên đi nhận cha để có chỗ dựa kinh tế cho cuộc sống của mình hay không? Liệu người đàn ông xa lạ đó sẽ nhận cháu hay chối bỏ hở cô?
Cháu rất mong nhận được thư cô.
Xin cảm ơn cô.
Cháu
Hồng Năm (Sơn La) – Thế giới Phụ nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Số 63 – 1999.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *