Bên ấy bên này

Thế em càng muốn giúp anh… em ra đây học, làm một thời gần, may lấy may để… để dành tiền tiết kiệm một tấm chồng. Già đến cổ rồi, sắp ế hẳn!
Xoa sửng sốt vì câu nói của cô gái. Nhưng không hiểu sao từ lúc ấy cả anh và cô gái không nói thêm về chuyện chồng, vợ nữa, cứ thế nào ấy!
Hôm sau, hôm sau nữa hai người ngồi chung một mâm cơm. Dần thành quen… Xoa đòi mỗi người nấu một bữa, lý lẽ anh đưa ra là: Chính cô cũng cần thời gian, cho nên anh một bữa, cô một bữa mới công bằng. Bữa trước anh sang bên cô ăn, bữa sau cô sang anh. Một lần Xoa liều mạng đùa:
Tôi thấy chúng mình nhiều thế nào; phá quách bức vách này đi nhé!
Chết!…
Cô giá đỏ bừng mặt, mủm mỉm cười mãi.
Buổi tối, khi Xoa ngồi vào bàn viết, cô quẩy đôi xô lên vai, ra ngõ gánh nước đổ đẩy “phi” cảu anh, của cô. Xoa đã làm mặt giận nhưng cô bảo: “Đêm tối. em không may được, ngồi rỗi chân tay buồn bực lắm!”
Đùng một cái, Xoa phải đi công tác. Anh cần bám theo một đại hội nghành ở tận miền trung.
Cái đại hội ngốn của Xoa chắn hai tuần lễ quý giá. Ngày thứ ba kể từ khi xa nàng, Xoa đã quyết định một điều hệ trọng cho cuộc đời mình: Hỏi nàng làm vợ. Quyết định của Xoa không tính đến lời của người bạn để lại, rằng đó là lộc trời: Anh chỉ căn cứ vào lòng mình mà thôi. Thời gian còn lại Xoa tìm mua rất nhiều quà tặng nằng bằng tất cả số tiền phong bao của đại hội, đầy một ba lô to tướng. Ngày thứ mười lắm, Đăng Xoa chui ra khỏi ô tô, chạy vội vào ngõ, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cảnh cửa bên nàng khóa! Xoa mở của bên ngăn của mình. Cảnh tượng khiến anh bàng hoàng, kinh ngạc: Bức vách ngăn tooc xi trọng vẹn một khoảng trống hoắc như cái cửa thông sang bên nàng; thay vào đó phất phơ tấm vải hoa. Xoa vén bức vải: Bên ấy, bên anh sạch sẽ, không có dấu vết bụi bặm, vội vữa gì cả và vẫn còn phảng phất mùi xả nàng thường gội đầu… Nàng để lại bức thư, chặn bằng cái gạt tàn thuốc lá trên bàn viết của anh.
“Anh
Biết khi nào anh về? EM phải về quê mất rồi! Mẹ em ra đón vì mọt việc rất hệ trọng…
Em thanh minh với anh ngay vì, có lẽ anh nghĩ rằng, em vô ý làm hỏng bức vách. Không phải lỗi tại em đâu. Sự thể thế này: Anh đi được ba ngày, em đang ngồi làm.
M.V.C – Phụ nữ Thủ đô – Đặc san của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – Số 16 (104) – 1991.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *