Con gái có nên chủ động tỏ tình trước hay không?

Văn phòng Tâm Giao đã nhận được nhiều ý kiến tham gia cuộc thảo luận “Con gái có nên chủ động tỏ tình trước hay không?”
Của cac bạn sau đây:
– Chu Văn Diễm, 303 Minh Khai, Hà Nội.
– Thanh Sơn, quận Hai Bà Trưng.
– Nguyễn Quang Vinh, thị trấn Đông Anh.
– Phạm Như Hải, Hà Nội.
Mời chị Đoàn Hồng Nhạn (trường giáo dục mầm non Việt Quang 2) đến tòa soạn báo Phụ Nữ Hà Nội trao đổi về vấn đề chị yêu cầu Văn phòng Tâm Giao giúp đỡ xin con nuôi.
Khúc tưởng niệm
Người đàn bà lặng lẽ quỳ trước những ngọn nến vừa ngún cháy, lòng rung nhè nhẹ như buổi sáng nào tỉnh dậy thấy mình cô đơn giữa căn nhà vắng. Ngày thơ bé ấy chị đã nhắm nghiền mắt, khóc nức nở trong cảm giác bị bỏ rơi. Còn bây giờ, long thoáng ân hận vì chiều nay gặp người bạn thân nhất, chị chỉ chào và đi qua.
Người đàn bà chúm môi thổi từng ngọn nến. Bắt đầu bằng con số một. ba mươi hai năm, năm nào cũng thế. Ngọn nến bùng lên rồi vụt tắt, một làn sương mỏng khiến đôi mắt chị mờ đi. Sáu, bảy … Một cô bé tóc tai rối bù, tay lem nhem mực tím láu lỉnh nhìn chị “Tôi thật sung sướng vì ngày hôm nay, cái ngày mà lần đầu tiên tôi trốn mẹ lang thang cùng lũ bạn dọc bờ sông. Thật kỳ
diệu, trong đám cỏ gà xơ xác tôi đã tìm thấy một bụi cỏ mật thơm ngọt ngào …”. Mùi cỏ mật như vừa thoảng qua, chị khe khẽ mỉm cười, mơ hồ một chút gì như nhớ nhung, luyến tiếc. Mười bốn, mười lăm … lần đầu tiên mình cáu với thằng bạn cùng lớp vì nó đã túm lấy đuôi tóc mình mà lắc. Chính nó sau này đã viết thư cho mình ước ao giữa bạt ngàn lau lách tìm được một hương cỏ lạ. Mười sau, mười bảy … Một người con trai lướt xe qua, ngoái lại nhìn và buông lời tán tỉnh vu vơ
. Mình ngẩn ngơ đứng trước gương, tay vuốt mãi dải tóc đang mượt dần, cảm giác đau điếng khi chạm ngực vào khung cửa nhỏ đã đánh thức trong mình ý nghĩ: Ta lớn thật rồi… Mười chín, hai mươi… một cái gì đó ngân lên bất chợt làm người đàn bà thoảng thốt. Cái gì nhỉ? Ký ức ngập ngừng như qua một đoạn mờ sương. Ngọn nến rực lên, hắt vào đôi mắt u buồn của người đàn bà một thứ ánh sáng kỳ ảo. Chiếc gương mừng sinh nhật bỏ quên trên mặt quầy khi mải mốt trả tiền… Nụ cười nhân lỗi nào bâng khuâng trước mặt… Chị đứng dậy, hấp tấp bật khóa chiếc hòm gỗ đánh véc – ni sơ sài đã bong từng vệt. Cuốn album vàng úa thời gian. Vội vàng như không còn một chút thời gian, người đàn bà rũ tung kỷ niệm. Những cách bướm lả tả rung trắng nền nhà.
Đỗ Thị Thu Hiền – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – Số 23 (110) – 1991

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *