Bông tuyết trắng năm xưa

Mười năm xa cách. Hai người hai phương trời cách biệt. Ca-chi-a. Bông hoa tuyết khi xưa của anh. Người đàn bà béo tốt chả còn giữ được nét nào quen thuộc. Nước mắt. Nỗi buồn nặng trĩu… Anh không nghĩ cuộc gặp gỡ bao năm xa cách lại thể này.
– Lê-na! Ca-chi-a gọi – Con ra với ba đi. Ba Hưng của con đó.
Cô bé ngả đầu vào ngực anh thỏ thẻ:
– Ba ở lại với con nghe ba?
– Không con ạ. Ca-chi-a dịu dàng nói – Ba chỉ sang thăm mẹ con mình rồi về Việt Nam. Ở Việt Nam ba cũng có một gia đình, bao giờ con lớn, con sang thăm ba.
– Em không muốn tôi ở lại với mẹ con em ư?
– Không. Anh phải về Việt Nam. Ở đó có một người phụ nữ đang đợi anh như tôi đã từng chờ đợi. Mẹ con tôi đã quen với cuộc sống này, đừng bắt người khác phải khổ nữa anh ạ.
– Còn tương lai cuộc đời em?
– Lê-na là tất cả đời tôi. Hưng cảm thấy cổ họng đắng ngắt. Mọi sự ở đời cứ vận động theo vòng quay của nó, có nhân có quả. Thu Hương vợ anh giục anh đi tìm mẹ con Lê-na, chính cô lo chạy giấy tờ xuất cảnh cho anh. Đến khi tìm được Ca-chi-a thì cô lại chủ động đề nghị anh về với Thu Hương. Hai người đàn bà ở hai đất nước với hai nền văn hóa khác nhau nhưng đều có chung một tấm lòng nhân hậu. Chỉ có anh, người đàn ông bạc tình chạy theo những ham muốn tầm thường.
*
Một cuộc tiễn đưa xảy ra đúng nơi 10 năm trước hai mẹ con Lê-na tiễn Hưng trở về Việt Nam. Cuộc chia ly lần này không có nhiều nước mắt, nhưng lòng ai cũng trĩu nặng nỗi buồn. Cô bé Lê-na như con sáo nhỏ nhảy nhót bên anh.
– Học xong, con sẽ sang Việt Nam thăm ba.
– Ừ! Ba sẽ sang tận đây đón hai mẹ con sang Việt Nam chơi.
Một bông hoa tuyết to rơi trên mũ anh rồi vỡ vụn thành muôn hạt nhỏ li ti. Hưng bỗng nhìn thấy trong cặp mắt xanh lơ của Ca-chi-a rất nhiều những bông tuyết trắng thi nhau rơi xuống. Loáng thoáng trên sân ga là cái nắng nhợt nhạt của mùa đông nước Nga.
– Ca-chi-a! Tạm biệt em. Em mãi là bông tuyết trắng năm xưa. Hãy tha lỗi cho anh. Tạm biệt!
Anh thầm thì bên tai Ca-chi-a rồi xách va li bước nhanh vào phòng đợi.
Chuyện thằng bố mày
Một buổi tối tôi tìm đến nhà anh bạn. Vừa bấm chuông cửa, tôi nghe tiếng vợ anh: – Thằng Minh, mày ra xem có phải thằng bố mày về không? Đi tối ngày. Từ nay cứ để đi ăn cơm bụi cho biết tay!
Nguyễn Kim Khánh – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 16 – 1997

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *