Không ai phải đau khổ

– Đợi một tý – Mooctôn nói, anh cần phải hiểu…
– Mày câm mồm đi! – Người đàn ông bỗng nói.
Chị thấy tim mình rung lên. Mooctôn đứng lên – tờ “Thời báo” rơi xuống đất. Người đàn ông cũng nặng nề đứng dậy. Ông ta bước hai bước về phía Mooctôn rồi dừng lại. Sắp diễn trò chơi bằng cơ bắp và những cánh tay của đàn ông. Chị thấy hai đầu gối mình rung bần bật. Câu chuyện chỉ có thế mà dẫn đến quả đấm, đánh nhau hay sao? Thật khủng khiếp, không thể tin được… Cần phải làm gì, ai giúp bây giờ? Chị muốn túm lấy tay chồng, kéo ghì xuống lôi anh về lại ghế ngồi, nhưng không hiểu sao chị không làm được. Mooctôn sửa lại kính. Anh tái mét.
– Thật vô lý – giọng của anh như hỏi – tôi hỏi anh…
– Cái gì? Hừ! – Người đàn ông nói. Ông ta đứng tấn hai chân, mình hơi lắc lư, nhìn Mooctôn bằng ánh mắt khinh bỉ – Còn đứa nào nữa không?
Hai người đàn ông nhìn nhau. Sau đó Mooctôn quay lưng về phía người đàn ông nói với giọng bình tĩnh:
– Thu dọn các thứ, mình đi khỏi đây.
– Nom anh rất lạ, đôi chân hơi khập khiễng, anh bước lại bãi cát kéo Lari lên cùng chiếc xẻng con trong tay nó.
Trong khoảnh khắc Lari bừng tỉnh, khuôn mặt nó méo xệch. Cậu bé dậm chân và bắt đầu khóc.
– Con không muốn về nhà, con thích chơi hơn. Con không muốn ăn, con không thích ăn…
Bản nhạc đó cứ nhằng nhẵng bám theo vợ chồng Mooctôn khi họ bước đi. Còn thằng bé thì chân vẫn kéo lê trên đất. Nhưng muốn ra khỏi nơi này, họ phải đi qua chỗ người đàn ông kia ngồi. Chị cố gắng không nhìn ông ta. Chị nắm bàn tay mồ hôi lấm đầy cát của Lari kéo đi, còn Mooctôn thì giữ chặt tay kia của nó. Chậm rãi nhưng với tư thế ngẩng cao đầu chị cùng chồng và đứa con ra khỏi công viên.
Đầu tiên, chị cảm thấy nhẹ nhõm vì không xảy ra đánh nhau và không ai phải đau khổ. Nhưng trạng thái tình cảm đó lại chuyển thành một điều gì khác, nặng nề hơn, không sao kiềm chế được. Chị nhận thấy chuyện vừa xảy ra không đơn giản như một vụ va chạm bực mình, không đơn giản như một thắng lợi của sức mạnh lý trí. Chị ngầm cảm thấy giữa chị và Mooctôn đã xảy ra điều gì đó quan trọng xúc phạm một cách sâu sắc đến cả hai người. Bỗng nhiên Mooctôn nói:
Bel Cau-Pho-Man (Mỹ) – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 16 – 1997

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *