Anh sẽ lại cùng em

Antane Đacghenee thường dạo chơi trên con đường mòn, và hôm nay, khi đi đến chỗ bờ dốc phủ đầy cỏ ẩm ướt, chị nhìn thấy dưới sông hai con vịt đang ra sức bơi ngược dòng nước chảy sát cạnh bờ. Con vịt đực đẹp mã bơi trước, theo sau nó là con vịt cái nhỏ hơn nhiều, bộ lông sặc sỡ. “Đấy là cặp vợ chồng hay tình nhân ?” – người phụ nữ vui vẻ đoán. Đám lông xám biếc trên đầu và cổ con vịt đực óng ánh tựa như được rắc bạc. Tựa như nó đội cái mũ diện vành viền lông xanh thẫm. Phần cuối những lông ống trên đôi cánh cũng được trang điểm bằng những nốt sặc sỡ. “Cứ như là các cuống huy chương, – Antane chợt nghĩ và nhếch mép cười, – chẳng hiểu do công trạng gì ?”.
Đúng vậy, tất cả bộ dạng của con vịt đực nói lên rằng nó tự tin và hãnh diện về vẻ đẹp của mình. Thỉnh thoảng nó lại kêu càng cạc, chẳng rõ là nó mắng mỏ hay khích lệ bạn mình. Con vịt cái cứ ngoan ngoãn bơi theo nó, mặc dù đôi lúc nó nhoài sang bên để đớp mẩu cành cây trôi theo dòng, gắng gỏi đạp đôi chân ngắn ngủi của mình. Nó trông vẻ dịu dàng và khiêm tốn, tựa người phụ nữ nông dân hiền hậu choàng lên vai cái khăn sọc màu nâu tự tay mình dệt – Antane tự nhiên so sánh mình với con vịt cái. Bởi chị cũng luôn luôn ngoan ngoãn đi theo chồng – một người đàn ông đẹp trai và nổi tiếng. Chị bao giờ cũng giống như con vịt xám kia. Nhưng đừng nghĩ là chị than thân trách phận. Chị đã chẳng hề muốn một số phận nào khác. Chị cảm thấy hạnh phúc.
Chị nhớ tới chồng và hồi hộp. Chị vội đưa mắt nhìn sang thành phố, tựa như nghe thấy tiếng ai gọi. Không xa, trên dốc thoai thoải đổ xuống bờ sông, sừng sững một dãy dài những ngôi nhà năm tầng. Những ô cửa sổ óng ánh trong nắng chiều tà, những bao lơn ban công bạc màu loang lỗ, và ở đâu đó có tiếng bay phần phật của các tấm vải lót giường phơi khô bị gió thổi. Người phụ nữ cố nhìn thật xa hơn nữa, tựa như muốn đẩy lùi xa thêm những hình khối các ngôi nhà nhiều tầng, xuyên thủng để nhìn thấy những cửa sổ căn phòng mà Caxparax Gargix đang đợi chị ở đó. Có thể là bây giờ anh đang ngồi ngoài ban công tránh nắng dưới giàn nho dại, mải mê đọc vở vào vai mới, cũng có thể là anh đang nóng ruột sải bước trong phòng khách : anh đang mong chị về. Ôi, anh ấy thật chẳng ưa cái cảnh cô độc ! Bao giờ cũng muốn có ai đó ở bên.
Phong Vũ dịch – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 31 – 1997

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *