Thắc mắc không sao giải đáp được

Nhưng phần quý nhất theo tôi, là sách trước 1945 và trước 1945. Lẽ ra loại này phải được giữ lại bất kể làm rách, bị mối hay không, do tính chất hiếm có của nó. Tôi chỉ kịp ghi nhớ một số cuốn bị đem bán cân ấy:
Cẩm hương đình, Ngô Tất Tố dịch thuật, Nghiêm Hàm ấn quán, Tản Đà như cục, Hà Nội, 1923 (đóng bìa cứng, còn tốt). Lều chõng của Ngô Tất Tố, Mai Lĩnh, Hà Nội, 1941 (cuốn thứ 210 trong số 273 cuốn giấy gió, toàn đợt đầu in 3000 cuốn). Vàng và máu của Thế Lữ, Đời Nay, 1942. Chiếc cáng xanh của Lưu Trọng Lư, Tân Dân, 1941. Nằm vạ của Bùi Hiển, Đời Nay, 1943(riêng cuốn này bị rách, mất bìa). Quê hương (tức Thiếu quê hương) của Nguyễn Tuân, có bút tích Nguyễn Tuân đề tặng Bùi Huy Phồn, sách in lần đầu 1943. Thanh Đức của Khải Hưng, Đời Nay 1943. Vài quan điểm văn học nghệ thuật của Jdanov, Xuân Trường dịch, Văn nghệ, 1951. Du kích Tam Tỉnh của Hoàng Công Khanh, Minh Đức, 1951. Chứng kiến cuộc biến sách văn học thành giấy thải loại này, trong tôi nảy ra hàng loạt thắc mắc không sao giải đáp được:
1 – Có tiến hành kiểm kê từng cuốn trước khi quyết định cho bán đi hay không? Ai làm và làm thế nào mà lại cho bán tống bán tháo hàng trăm bản sách hiếm quý, hàng ngàn cuốn sách và tài liệu văn học mà tình trạng ấn bản nói chung là còn dùng được, dùng tốt như thế? Vấn đề tài sản của một thư viện cơ quan là việc nhỏ, vấn đề trách nhiệm bảo quản các di sản, chứng tích văn hóa ngôn từ, văn hóa “phi vật thể” – như đề tài một hội thảo quốc gia gần đây – mới là việc lớn.
2 – Nếu thư viện của Hội không đủ sức bảo quản số sách nói trên, tại sao không đặt vấn đề với các thư viện Quốc gia, Viện Thông tin Khoa học – Xã hội, Lưu trữ Quốc gia, Viện Văn học… – để có thể chuyển tới một trong số cơ quan ấy? (Tại thư viện quốc gia, chúng tôi được sử dụng những bản sách còn ở tính trạng cũ nát hơn, nhưng vẫn được lưu giữ cẩn thận vì đã là sách hiếm, quý).
3 – Nếu cần thải loại bớt do diện tích kho chứa có hạn của Thư viện Hội; vì sao không thông báo cho hội viên ở gần, hoặc thông báo và bày bán rộng rãi trong dăm ba ngày – cách này tôi chắc thu được tiền nhiều hơn cách bán cân, mà lại đảm bảo sách vẫn được lưu giữ và sử dụng như là sách, chứ không bị đem xé gói hàng như số phận chung của sách bán cân?
Lại Nguyên n – Phụ Nữ – Hội liên hiệp phụ nữ Tp Hồ Chí Minh số 9 (210) -1995

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *