Sơ bộ phân loại trong khi lục xem

Các sách báo bị bán đều là sách báo văn học, điều này dễ hiểu, vì đây là thư viện Hội Nhà văn. Sơ bộ phân loại trong khi lục xem, tôi thấy các sách báo bị bán gồm trong các loại sau:
Sách và tạp chí tiếng Nga: loại này không rách, không quá cũ, còn dùng tốt, trừ những cuốn bị mối xông. Hội Nhà văn Liên xô trước đây tặng Hội Việt Nam khá nhiều, và số người dùng được tiếng Nga ở gần Hội thì hơi ít.
Sách văn học Pháp gồm rất nhiều tác phẩm cổ điển của Balzac, V. Hugo, A. Camus, L. Aragon và nhiều tác giả lớn khác. Tác phẩm có, sách nghiên cứu có, đủ loại. Ít cuốn bị mối xông hay rách. Chỉ cũ thôi. Tôi thấy cuốn Dịch hạch của Camus, bản in khá cũ, khoảng những năm 60, thấy Những khu phố giàu của L. Aragon, sách còn nguyên vẹn, có thể coi là mới…
Sách văn học Việt Nam chiếm phần lớn nhất. Trong đó nhiều nhất là các cuốn viết và in ở miền Bắc từ 1954 đến 1980 của các cây đại thụ ngay trong Hội. Xin khẳng định: sách bị mối xông hay rách nát chỉ độ 1/4 hay 1/3, còn lại phần lớn đều lành lặn. Ngay sáng 14 – 1 ấy tôi đã gọi anh Nguyễn Kiên đang làm việc ở tầng trên xuống xem đống sách đang đem bán cân và bảo anh, nửa đùa nửa thật: Tôi vừa gặp lại lượt đủ mặt các cuốn sách của Vũ Tú Nam, Nguyễn Kiên trong đống sách này, khá đủ để làm toàn tập cho hai vị mà không phải đi tìm, đi tra, đi chụp ở đâu khác, nếu đống sách được giữ lại.
Phần sách văn học in ở miền Nam trước 1975 cũng không ít. Một loạt cuốn “chưởng”
lẻ bộ, phần lớn rách nát, vì tôi biết trong cơ quan Hội có nhiều người từng “nghiền” để giải trí. Nhưng nhiều cuốn khác không mối xông, không rách, chỉ cũ thôi. Có những cuốn, hình như đã bị liệt vào loại chống cộng, để lại cho người nghiên cứu dùng vẫn được, sao lại để lọt ra ngoài bằng con đường ve chai? Lại có nhiều cuốn bình thường, thậm chí là bản in đầu, của những Võ Hồng, Nguyễn Đình Toàn, Vũ Hạnh v.v. và v.v. sao không giữ lại?
Khả năng lô sách văn học này bị xé làm giấy gói, nghiền làm bột giấy vẫn nhiều hơn quả là một sự mất mát khó lòng bù đắp được. Tôi chợt nhận ra rằng, chuyện mất mát thư tịch ở nước ta không phải bao giờ cũng do “binh hỏa”; phần nhiều hơn, như tôi thấy lần này, là do “nhân họa”!
Lại Nguyên n – Phụ Nữ – Hội liên hiệp phụ nữ Tp Hồ Chí Minh số 9 (210) -1995

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *