Cuộc sống tươi vui hơn

Mẹ con nàng đi rồi, và mãi mãi không trở về, buộc tôi phải suy ngẫm nhiều về lẽ đời. Giá như tôi có thể làm khác đi những gì tôi đã làm: hãy tìm hiểu xem nàng đã sống và đang sống ra sao, tại sao cần phải giữ mình cho đẹp bằng ba vắt cơm trưa, triết lý nào dạy nàng điều đó, nàng có thể vì tình đồng đội mà chuyển giao lại cho tôi chăng? Tôi sẽ trở thành người học trò nhỏ của nàng, học cách giữ mình bằng những vắt cơm, chớ không phải giữ mình bằng cái sổ bìa C.
Nhưng, thời cuộc đã đổi thay, nàng và các con đã chết, cái sổ bìa C của tôi cũng không còn giá trị nữa. Đất nước đã thích nghi với những điều kiện mới, giá trị và giá cả tương ứng với nhau, không còn chênh lệch vì không có bao cấp, không còn phân phối, nên con người không còn phụ thuộc vào sổ bìa tem phiếu nữa, mà phụ thuộc vào chính bản thân mình, số phận mình.
Cuộc sống tươi vui hơn, chân thật hơn, đời hơn. Trên đường phố, kể cả ở nông thôn nữa đã có mốt, sống theo mốt. Son phấn, điểm trang gây chướng mắt một thời, nay đã tô điểm cho đời người thêm sang, thêm đẹp. Chính vì cái vẻ lam lũ mất dần trong cuộc sống làm cho tôi nhớ nàng, nhớ những lời quở trách của tôi về nàng, nhớ ba vắt cơm thầm lặng trong cái đầm màu đỏ của nàng.
Bai tươi cho kẻ lắm tiền
Chúng tôi đến restaurant Thiên Thanh, số 64A Ngô Thì Nhậm (Hà Nội) đúng giữa tầm giảm giá 50% (từ 17 giờ đến 19 giờ). Ngôi nhà mới xây 3 tầng, đông nghịt khách hàng. Một dàn tiếp viên nam, anh nào cũng trẻ và nhanh nhẹn, áo trắng quần đen, nhãn hiệu DAB lấp lánh trên ngực. Ở tầng một, nơi chủ yếu để uống, các dãy bàn kê khít nhau, đã chật khách. Anh bạn tiếp thị viên quan biết đã đứng đợi, dành sẵn cho chúng tôi một chiếc bàn ở gần quầy bar. Anh chàng khoát tay cho tiếp viên. Lập tức những cốc bia 500 ml sủi bọt trắng xóa được đưa ra. Cốc nào cũng một định lượng đúng giuýp như nhau.
Cốc loại này vào giờ không giảm giá là 50.000 đồng – anh bạn tiếp thị nói – Cốc nhỏ hơn, loại 300 ml là 30.000 đồng. Ta uống cốc to, rồi tôi mời các ông thêm loại cốc nhỏ.
Qua cách nói, tôi hiểu rằng anh bạn tiếp thị chỉ mời chúng tôi loại cốc nhỏ, còn cốc to thì chúng tôi phải trả tiền. Lương Hải vỗ vỗ vào túi áo ngực ý muốn bảo tôi rằng cốc to cốc nhỏ anh sẽ chi hết, rồi nâng cốc lên.
Minh Dân – Phụ Nữ – Hội liên hiệp phụ nữ Tp Hồ Chí Minh -1995

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *