Buổi học cùng những người bạn

Hình như trong mỗi con người Việt Nam khi ra nước ngoài đều mang theo hai mặc cảm trái ngược: một mặc cảm tự tôn về bề dày bốn nghìn năm của lịch sử dân tộc, và đồng thời lại là mặc cảm tự ti về hiện tình kinh tế của đất nước. Vì cả hai cảm xúc đối nghịch ấy mà tôi thấy mắt mình cay khi giới thiệu bài Quốc ca Việt Nam trong một lần sinh hoạt lớp, một tình huống khiến tôi sực nhớ đến bài học năm nào thuở ấu thơ”… một ngày nào đó các em sẽ sánh vai cùng các cường quốc năm châu trên thế giới…!”. Tôi chợt hiểu vì sao người Việt mình từng khóc khi tận mắt nhìn thấy lá cờ Tổ quốc được kéo lên vị trí tôn vinh trong các cuộc thi quốc tế. Cũng chính sáng hôm ấy, khi lần lượt các bạn Nepal, Ấn Độ, Philippines, và Thái Lan nghiêm cẩn cất lên quốc ca của họ, tôi đã nhìn thấy một Susan công dân nước Mỹ lạc lõng ngơ ngác bởi bầu không khí trở nên trang trọng một cách bất thường và có vẻ khó hiểu đối với cô. Đến phiên mình, Susan đã hát Lá cờ đầy sao như thể đang hát dân ca, với nụ cười vô tư trên môi và vẻ hồn nhiên mà chúng tôi không có được. Cuối buổi học, Susan tò mò muốn biết về nguồn gốc Tiến quân ca. Tôi giải thích: đó là một hành khúc của quân đội, ra đời cách đây nửa thế kỷ. Susan lập tức nhận xét: “Nhưng lịch sử Việt Nam có đến 40 thế kỷ”. Tôi trả lời: “Ở nhiều nước châu Á đều như thế. Chính vì vậy mà bài hát ấy còn nói lên niềm mơ ước được ổn định để phát triển của chúng tôi”. Susan gật gù ra vẻ đã hiểu.
Cứ mỗi buổi sáng thành viên trực nhật lại tổ chức một trò chơi tập thể. Trò chơi của các bạn Ấn Độ làm tôi nhớ mãi vì khả năng gợi liên tưởng của nó: Chúng tôi lần lượt tự bịt mắt mình để người bên cạnh dẫn đi. Nữ bác sĩ Nasir – nhân viên một trung tâm Săn sóc sức khỏe ban đầu của Ấn đã nắm tay tôi trong bàn tay to béo của chị và vừa dẫn tôi đi vừa ân cần chỉ dẫn những chỗ cần bước qua, cần tránh hoặc đến khúc cua. Ai làm bạn mình té xem như thua cuộc, vì trong trường hợp này chính người dẫn dắt mới là người có lỗi. Không ai thua trong trò chơi hôm ấy, vì hình như tất cả đều sợ phải cất lên lời xin lỗi bạn mình.
Hữu Bảo – Phụ Nữ – Hội liên hiệp phụ nữ Tp Hồ Chí Minh -1995

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *