Hình phạt tù chung thân

Đến cuối năm 1991, Nhiên thuê nhà ở Quận Bình Thạnh cho Biết ở, để làm cơ sở hôn nhân thứ hai của y. Đến tháng 6/1994, Nhiên đổi chỗ thuê về Tân Bình và hai người chung sống với nhau ở đây. Trong thời gian này, Biết đã quan hệ sinh lý với hai người đàn ông khác, và công khai cho Nhiên biết. Luật sư Nghiêm đã thi vị hóa lời bào chữa khi ví von Biết như nàng Kiều và Nhiên như Từ Hải ra tay bảo bọc, để rồi bị “phản bội”. Những người hiếu kỳ lúc này đã vỗ tay từng lúc ngắt lời bào chữa của luật sư. Bản án tổng hợp hình phạt tù chung thân cho bị cáo Nhiên, gồm hai tội “giết người” và “vi phạm chế độ một vợ một chồng”, đã gây ra nhiều ý kiến khác nhau. Giới luật gia cho rằng không nên xử tử hình, vì Nhiên có hai yếu tố để giảm nhẹ là đầu thú, khai báo thành thật và chưa có tiền án tiền sự. Giới bình dân tham dự phiên tòa cũng cho rằng mức án là thỏa đáng. Một số người khác thì cho rằng quá nhẹ.
Tuy nhiên từ vụ án này cũng cần rút ra một bài học về sự phản bội. Chính Nhiên là người đã phản bội trước tiên với vợ chính thức của mình, và hành vi giết người của anh cũng xuất phát từ sự “phản bội bậc hai” của người tình. Đến nhà riêng của Nhiên nằm sâu trong hẻm đường Lý Chính thắng, Q.3 để xác minh qua những người chòm xóm và chính vợ con của Nhiên, mới biết được cái hậu quả anh gây ra cho gia đình anh cũng không kém. Xuất thân từ một gia đình nghèo, nhưng hiếu học. Nhiên đã đậu kiến trúc sư năm 1981, sau đó có tình yêu với vợ anh sau này là chị K.L. Việc cưới hỏi đàng hoàng và K.L ở nhà anh làm tròn bổn phận người vợ và dâu con. Vợ anh đã thêu thùa vá may để phụ giúp gia đình, trong thời kỳ ngành xây dựng chưa phát triển. Mãi đến năm 1990, khi anh khá hơn, yêu cầu chị nghỉ may, để lo phụng dưỡng cha mẹ chồng già yếu và dạy dỗ đứa con trai. Chị K.L và chòm xóm xác nhận Nhiên là người tử tế với vợ con, hiếu thảo với cha mẹ và hòa nhã với xóm giềng. Tuy nhiên, do công tác xa nhà, với sự bận rộn nghề xây dựng, tiền bạc kiếm được dễ dàng hơn, Nhiên mới biết uống bia, nhậu nhẹt, mỗi tuần về thăm vợ con một lần, nhưng không khi nào chửi vợ một câu, đánh con một cái.
Vương Linh – Báo Phụ nữ – Hội Liên hiệp Phụ nữ TP.Hồ Chí Minh – Năm 1995

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *